Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 195: Đây Là Vùng Lên Rồi Sao?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết chút bất ngờ, nhưng cũng bất ngờ lắm.

 

thì đứa trẻ mới bao nhiêu tuổi chứ? Nước sông sáng sớm càng thêm buốt giá.

 

Ước chừng lúc rơi xuống cũng một hồi lâu, bằng lúc cứu lên bờ, Tần Văn Hoắc cũng chẳng cần ép tim lâu đến thế.

 

“Đợi đứa bé xuất viện, nhà mang ít đồ sang thăm.”

 

“Cái chứ, hôm nay chị Vương mang lễ tạ ơn sang, nhận lấy một thứ nào. Sao mà nhận cho !”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mẹ Phó kiểu thiển cận ham món lợi nhỏ.

 

Bà dĩ nhiên thể tùy tiện nhận quà của khác.

 

Huống hồ con rể bà là quân nhân, cứu mà bà vợ nhận lễ cảm ơn thì chẳng để chọc sống lưng mà c.h.ử.i ?

 

Phó Minh Tuyết bàn luận thêm về đề tài nữa, quá muộn , cô còn về phòng sách hai tiếng.

 

nhiều sách cần học, vật lý, toán học...

 

Căn bản là học xuể.

 

Sáng hôm , Phó Minh Tuyết tiếng la ầm ĩ bên ngoài đ.á.n.h thức.

 

Không đúng, chính xác tiếng lóc ở nhà bên cạnh cho tỉnh giấc.

 

Xem giờ đồng hồ đeo tay, thấy cũng sáu giờ sáng.

 

Thế là cô rời giường.

 

Lúc ngoài sân, cô liền hạ giọng hỏi : “Có chuyện gì thế ? Sao cãi ầm ĩ nữa ?”

 

Nếu thể chuyển nhà, cô đều dọn ngay cho xong.

 

Mẹ Phó bĩu môi.

 

“Bà già độc ác sát vách tìm cho con dâu một công việc quét dọn, chính là ở trường học . Chẳng mụ già c.h.ế.t tiệt kiếm ở .”

 

“Có việc , thế cũng mà!” Phó Minh Tuyết cho rằng càng hơn, ít nhất ru rú ở nhà cả ngày.

 

ở cái nhà đó một bà chồng cay nghiệt độc ác!

 

“Tốt cái gì cơ chứ, cô con dâu đó khổ sở lắm, mỗi ngày về giặt giũ nấu cơm, mụ già c.h.ế.t tiệt thì chẳng mó tay việc gì. Hôm qua mụ chỉ lo cho đứa cháu trai, kết quả đứa cháu gái nhỏ nước sôi bỏng. Tối qua về thấy con gái bỏng đến nông nỗi dĩ nhiên là giận sôi .”

 

“Thế là chồng nàng dâu đ.á.n.h một trận.”

 

Mắt Phó Minh Tuyết sáng lên.

 

Đánh lắm, chồng ác độc đúng là đáng dạy dỗ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-195-day-la-vung-len-roi-sao.html.]

“Hôm qua đ.á.n.h một trận, tối qua khi con về cũng đ.á.n.h một trận, sáng nay mụ già c.h.ế.t tiệt c.h.ử.i bới om sòm, kết quả hai chồng nàng dâu lao choảng tiếp.”

 

Phó Minh Tuyết lắng tai ngóng, tiếng than vang trời dậy đất hình như là của bà chồng ác độc.

 

Cho nên, cô con dâu nhà bên cạnh vùng lên ?

 

“Kệ bọn họ , con mau rửa mặt đ.á.n.h răng còn ăn sáng.”

 

“Không , hôm nay con còn nhiều thời gian lắm, quên là xe đạp của con bây giờ chạy nhanh lắm .”

 

“Phải , nhanh lắm.” Mẹ Phó tức lườm cô một cái: “Nhanh thì nhanh nhưng cũng là cái thứ ngốn điện.”

 

Một tháng mất toi mấy đồng sạc điện chứ ít ỏi gì.

 

Nhà nào dùng cho nổi?

 

“Mẹ ơi, đắt , nếu chỉ chạy chạy về giữa nhà máy với nhà thế thì một tháng cũng chỉ tầm ba đồng thôi.”

 

Mẹ Phó:?

 

Ba đồng mà còn chê đắt?

 

Đó là vì lương cô cao đấy thôi.

 

Chứ đổi sang nhà khác xem.

 

Đi kiếm hơn ba mươi đồng.

 

thậm chí chỉ kiếm hơn hai mươi đồng một tháng.

 

Không bàn thêm về chuyện nữa.

 

“Mẹ xem hai đứa nhỏ dậy .”

 

Phó Minh Tuyết rửa mặt chải đầu, đó thấy bà già sát vách càng gào t.h.ả.m thiết hơn.

 

Chậc, cứ đ.á.n.h cho mấy trận nữa mới lòng hả .

 

Ngay lúc cô đang ăn bữa sáng, cửa bỗng vang lên tiếng gõ.

 

Phó Minh Tuyết đặt đũa xuống mở cửa.

 

Khi thấy ngoài là cô con dâu nhỏ nhà bên cạnh, cô phần ngạc nhiên.

 

“Có chuyện gì thế?”

 

Thôi Mỹ Hồng chút lúng túng: “Đồng chí Phó... , hỏi mượn cô năm đồng ?”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...