Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 194: Giỏi Giang Đến Thế Cơ À?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết biểu diễn xong liền bóp phanh dừng .

 

“Mẹ, cái thế nào ạ?”

 

Mẹ Phó khen ngợi ngớt lời: “Tốt lắm! Sau con về ban đêm rõ đường chạy nhanh. Cũng cần tự dùng sức đạp nữa!”

 

“Nhà máy các con nhiều tài thật đấy, đúng là quá cừ.”

 

Sau con gái bà về nhà chẳng chỉ mất vài phút là tới nơi ?

 

của Nhà máy Động cơ, bản lĩnh thật.”

 

Phó Minh Tuyết tít mắt: “Mẹ ơi, cái là tự con cải tiến đấy, con gái chính là cái tài giỏi bản lĩnh trong miệng đấy.”

 

Mẹ Phó ngơ ngác: “Con bảo cái do con tự cải tiến á?”

 

Sao thể chứ.

 

“Đương nhiên , con dối gì? Phải là , .”

 

Phó Minh Tuyết dựng gọn xe đạp.

 

Mẹ Phó nguyên tại chỗ mất một lúc lâu mới tiêu hóa nổi chuyện .

 

tin, nhưng cũng thể tin, đúng như lời con gái , việc thế căn bản chẳng lý do gì để gạt bà cả.

 

“Thế... điện lấy từ ?”

 

“Nhà chẳng điện ? Hết điện thì cắm sạc một lúc, tốn tiền , một chừng hai hào thôi ạ.”

 

Mẹ Phó:?

 

Bao nhiêu cơ? Sạc một hai hào? Thế một tháng tốn bao nhiêu tiền?

 

Hay là cứ dùng chân đạp cho .

 

Vừa tiết kiệm tiền điện, rèn luyện sức khỏe.

 

Ngay đó bà nghĩ tới việc con gái lương khá cao.

 

Dường như bỏ vài hào sạc một cũng chẳng .

 

Bà thở dài một tiếng.

 

Tiêu chút tiền dẫu cũng hơn ban đêm mò mẫm đường về muộn.

 

Rồi bà bắt đầu lo lắng một chuyện khác.

 

“Cái xe con thành thế , vạn nhất trộm mất thì tính ?”

 

“Con chỉ đạp về giữa nhà máy với nhà thôi, khác trộm ? Huống hồ ở xưởng ngày nào cũng ban bảo vệ tuần tra, đừng hòng trộm tí gì.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-194-gioi-giang-den-the-co-a.html.]

 

thế, Phó mới yên tâm phần nào.

 

“Không còn sớm nữa, nấu bát mì cho con nhé?”

 

Phó Minh Tuyết vốn định bảo ăn, nhưng cái bụng nhanh hơn một bước réo lên ùng ục.

 

“Dạ ạ.”

 

Mẹ Phó cũng thấy tiếng bụng cô réo.

 

Liền ngay bếp.

 

Phó Minh Tuyết dứt khoát sang xem hai đứa nhỏ .

 

Thấy hai đứa đang ngủ say sưa, cô mới .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mẹ Phó nấu mì nhanh.

 

Mì sợi tối nay để một phần, chính là chuyên để nấu cho con gái ăn.

 

Phó Minh Tuyết thấy bưng bát mì , liền xuống: “Mẹ, còn cho con thêm quả trứng gà nữa ! Cảm ơn !”

 

Đứa trẻ thật là hạnh phúc.

 

Trong lòng Phó Minh Tuyết thấy ngọt ngào khôn xiết.

 

Mẹ Phó liếc cô một cái: “Khách sáo vớ vẩn gì? Được tí chữ nghĩa là ngày nào cũng cảm ơn cảm ơn nọ.”

 

“Được , con cảm ơn nữa!”

 

Phó Minh Tuyết ăn bát mì do chính tay nấu, thật sự thấy ngon.

 

, hôm nay chị Vương ở sát vách mang đồ sang cảm ơn, mang một hộp sữa bột mạch nha với một con gà, nhưng trả về .”

 

Mẹ Phó nhắc, Phó Minh Tuyết chút ngạc nhiên: “Chị tặng mấy thứ gì ạ?”

 

Mẹ Phó lườm cô một cái: “Chẳng lẽ con quên mất con rể cứu con trai chị ?”

 

nhắc tới, Phó Minh Tuyết mới nhớ .

 

“Đều là hàng xóm láng giềng, chị khách sáo thế gì? , con trai chị ?”

 

Mấy ngày nay sớm về muộn, cô thật sự đứa trẻ nhà bên thế nào .

 

“Hôm đó tuy vớt lên nhưng nước lạnh quá, đứa bé sốt cao suốt hai ngày, hơn nữa còn cái gì mà viêm phổi . Nghe khá nghiêm trọng, giờ vẫn đang viện.”

 

Mẹ Phó thở dài một : “Thằng bé đúng là chịu khổ trăm bề. Vừa rơi xuống nước, sốt cao, giờ còn viêm phổi... Mong đứa nhỏ sớm ngày khỏi bệnh.”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...