Phó Minh Tuyết nhận đồ xong liền trở phân xưởng.
Mấy ngày nay cô quan sát theo thợ Dương, món máy tiện cô cũng nắm .
Đây là đồ riêng của cô, dĩ nhiên tiện nhờ thợ Dương giúp.
Đương nhiên càng thể chiếm dụng thời gian việc.
Tối hôm nay, bảy giờ cô tan ca.
Sau đó bắt tay bộ động cơ của .
Cứ như , mất trọn ba buổi tối, cô chế tạo thành công bộ động cơ.
Cô cặm cụi ở phân xưởng suốt ba tối, thợ Dương đương nhiên rõ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thế nhưng điều khiến thợ Dương kinh ngạc hơn chính là năng lực thực hành của Phó Minh Tuyết, tay nghề tiện của cô thậm chí vượt qua cả thợ nguội bậc sáu.
Nếu ông nhớ lầm, đầu tiên cô chạm tay máy tiện, kết quả đúng là thê t.h.ả.m nỡ , chỉ ở trình độ học việc.
Lúc đó vì chướng mắt nên ông mới chỉ điểm cho cô vài câu.
Vậy mà mới qua mấy ngày? Cô đạt đến trình độ của thợ nguội bậc sáu.
Quan trọng nhất là mấy ngày nay thời gian cô tiếp xúc thao tác máy tiện ít, chỉ ba buổi tối là việc tương đối tập trung mà thôi.
Thật sự nhịn nổi, ông buột miệng hỏi: “Tổ trưởng Phó, cô thật sự từng đụng máy móc công cụ thế ?”
Phó Minh Tuyết đang chìm đắm trong niềm vui thành công nên để ý tới ánh mắt phức tạp của thợ Dương.
Cô thuận miệng đáp: “Trước từng chạm , cái là cháu học từ bác đấy. Sao hả, tay nghề cháu thế cũng chứ?”
Thợ Dương:?
Đâu chỉ là , quả thực là quá cừ!
Cứ theo năng lực thực hành khủng khiếp của cô thì chẳng bao lâu nữa... đúng, chỉ cần một thời gian ngắn là cô thể vượt qua trình độ của ông.
Ánh mắt ông lập tức nóng rực lên vài phần: “Tổ trưởng Phó, thấy cô thợ nguội thợ tiện thì tuyệt vời lắm đấy.”
Phó Minh Tuyết bật : “Cảm ơn bác Dương công nhận, nếu cơ hội thì cũng tồi.”
Công việc nào chẳng là cống hiến chứ?
“Cháu lắp đặt đây.”
Chiếc xe đạp cô dắt bên ngoài phân xưởng từ .
Việc lắp đặt ngược đơn giản, nửa tiếng là xong xuôi.
Nhìn chiếc xe đạp gắn động cơ mới toanh thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-193-troi-dat-ca-doi-ba-chua-tung-thay.html.]
Cảm giác thỏa mãn dâng ngập trong lòng Phó Minh Tuyết.
Công tắc nhỏ bật, đèn liền sáng choang.
Cô lên chạy thử một vòng, bộ động cơ khởi động, chiếc xe đạp trong nháy mắt vút một đoạn xa.
Dọc đường ánh đèn soi rọi, cuối cùng cũng còn tối om như mực nữa.
Lúc Phó Minh Tuyết về đến nhà mới chín giờ.
Giờ Phó vẫn ngủ.
Bà mở cửa, thấy đằng xe đạp của con gái sáng rực một cái đèn lớn, lập tức giật b.ắ.n cả .
“Xe đạp của con đèn thế ? Điện từ ?” Chiếc đèn pha còn sáng hơn cả bóng đèn điện trong nhà.
“Mẹ, trong .”
Phó Minh Tuyết dắt xe đạp sân.
“Chuyện là thế nào? Xe đạp mà cũng lắp đèn pha ?”
“Mẹ ơi, chỉ lắp đèn pha , ngày mai con cần đạp mà chiếc xe cũng tự chạy đấy.”
Mẹ Phó cô liền liếc xéo một cái: Xe đạp tự chạy?
Thế con dứt khoát bảo bay lên trời luôn cho .
“Mẹ, tin ? Vậy để con thử cho xem.”
Vừa khéo sân nhà đủ rộng để chạy vòng quanh.
Phó Minh Tuyết đang lúc hào hứng liền thu hai chân lên, tay lái vặn một cái, chiếc xe đạp mà thật sự lao .
Vì đèn phòng chính đang bật, hắt một sân.
Cộng thêm đèn pha phía xe đạp cũng sáng rực.
Mẹ Phó dĩ nhiên thấy rõ mồn một.
Vì nó chạy nhanh quá!
Chỉ trong một cái chớp mắt của bà, chiếc xe đạp lượn quanh sân hai vòng.
“Trời đất ơi, như xe con thế ? Kỳ diệu quá.”
Đã đèn pha còn cần dùng chân đạp.
Cả đời bà từng thấy cảnh tượng bao giờ.
(Hết chương)