Phó Minh Tuyết nhanh chóng ăn xong bữa sáng.
Cô với Tần Văn Hoắc đang dắt xe đạp : “Hôm nay em tự , cần đưa đón .”
“Anh đạp xe nhanh hơn.” Tần Văn Hoắc cố gắng tranh thủ cơ hội. “Hơn nữa, nếu đưa em thì buổi tối đón em về nhà cũng tiện hơn nhiều.”
Phó Minh Tuyết định bảo buổi tối cô tự về là .
Không cần lúc nào cũng cất công đến đón.
lúc , bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng gào thét thất thanh.
“Vương Hương, Vương Hương ơi, cô mau đây , con trai cô gặp chuyện !”
Tiếng hô hoán bên ngoài lớn, trong sân đương nhiên cũng thấy rõ mồn một.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Hoắc thấy con nhà hàng xóm gặp chuyện chẳng lành liền chẳng màng đến việc đưa Phó Minh Tuyết nữa.
Anh vội một câu: “Anh xem !”
Lần Phó Minh Tuyết cũng vội nữa, cô lập tức chạy theo ngoài.
Mẹ Phó tuy rằng rõ xảy chuyện gì.
bà quả thực chẳng thể dứt mà , dẫu vẫn còn hai đứa nhỏ ở đây!
Bà tuyệt đối thể bỏ mặc chúng mà chạy ngoài .
Vạn nhất con cháu nhà gặp chuyện gì thì ?
Tần Văn Hoắc chân dài chạy nhanh, chỉ chớp mắt chẳng thấy bóng dáng nữa.
Phó Minh Tuyết thì chạy theo đám đông dân đang túa .
Đợi đến khi cô chạy tới nơi thì phát hiện đó là bờ sông.
Mà Tần Văn Hoắc ướt sũng đang bế một đứa trẻ bơi lên bờ.
Vương Hương gạt đám đông xông , thấy đứa con trai bất động một tiếng động, bà lập tức gào t.h.ả.m thiết: “Tiêu Vũ, Tiêu Vũ của ơi!”
Phó Minh Tuyết kịp thời giữ chặt lấy bà: “Chị đừng lao , để Tần Văn Hoắc ấn ép nước trong bụng thằng bé .”
Tần Văn Hoắc đặt đứa trẻ ngay ngắn mặt đất.
Sau đó bắt đầu liên tục ấn ép lồng ngực.
Phó Minh Tuyết thấy sắc mặt đứa trẻ chuyển sang màu tím tái.
Hơn nữa ấn ép một lúc lâu mà vẫn tống nước ngoài.
“Tần Văn Hoắc, mau hô hấp nhân tạo cho thằng bé .”
Những kiến thức sơ cứu cơ bản Tần Văn Hoắc vẫn nắm đôi chút.
Anh lập tức theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-190-cuu-dua-tre.html.]
Một hồi lâu , bé mới sặc sụa ho mấy ngụm nước lớn.
Đám đông vây xem xung quanh thấy cảnh thì mừng rỡ khôn xiết.
“Sống , sống !”
“Con !” Phó Minh Tuyết buông tay , Vương Hương nhào tới ôm chầm lấy con trai.
Phó Minh Tuyết vội vàng lên tiếng nhắc nhở: “Chị Vương, chị mau cởi áo khoác trùm tạm cho thằng bé , nhanh chóng đưa đến trạm xá.”
Vương Hương lập tức vội vã cởi chiếc áo bông dày đang mặc , bọc kín lấy con trai.
lúc , Tiêu Lực, chồng của Vương Hương cũng hớt hải chạy thục mạng tới nơi.
Nhìn thấy bộ dạng của con trai, ông khỏi kinh hồn bạt vía.
Tần Văn Hoắc trừng mắt ông một cái: “Tiêu Lực, còn ngây đấy gì nữa? Mau cõng con đến trạm xá chứ.”
Tiêu Lực lập tức hồn, đó bế thốc con trai lên chạy như bay về hướng trạm xá.
Vương Hương cũng chẳng kịp lời cảm ơn Tần Văn Hoắc, bà lập tức bám gót theo chồng chạy vội về phía trạm xá.
Áo khoác của Tần Văn Hoắc vứt đất.
Anh cúi nhặt lên.
Phó Minh Tuyết bộ dạng cả ướt sũng sũng nước của , liền cất lời bảo: “Mau về nhà quần áo ngay .”
Tần Văn Hoắc gật đầu.
Hai vợ chồng sóng bước bên .
Những vây xem xung quanh tự động dạt sang hai bên nhường đường cho họ.
“Thằng bé chạy tận chỗ nhỉ?” Phó Minh Tuyết vô cùng khó hiểu.
Tần Văn Hoắc giải thích: “Con đường là đường học, chắc là thằng bé đang đường đến trường, thể do mải chơi hoặc vì lý do nào đó mà trượt chân ngã xuống sông. Cụ thể thế nào thì đợi hỏi con trai Tiêu Lực mới .”
Phó Minh Tuyết liếc khúc sông : “Chỗ cách mép đường một khá xa đấy chứ? Đi học thì việc gì mò tận bờ sông gì...”
Nếu quả thực là do đứa trẻ mải chơi chạy đó thì ước chừng một trận đòn roi nát m.ô.n.g là điều thể tránh khỏi .
Tần Văn Hoắc sang cô: “Em muộn đúng ?”
Phó Minh Tuyết thản nhiên : “Thỉnh thoảng muộn một chút cũng chẳng . Huống chi là do lý do chính đáng.”
Tần Văn Hoắc: “...”
Nếu nhớ lầm thì ngày hôm qua cô cũng muộn .
Vừa mới mấy hôm mà muộn tới hai .
Nếu đổi là khác, ước chừng nêu tên phê bình trong đại hội thể công nhân viên của nhà máy chứ.