“Mẹ...”
“Mẹ...”
Hai đứa nhỏ mắt sáng long lanh, đồng thanh cất tiếng gọi.
Tiếng gọi khiến Phó Minh Tuyết vui sướng khôn xiết.
Cô cúi xuống hôn lấy hôn để lên khuôn mặt nhỏ nhắn của chúng, trong lòng mừng rỡ thôi.
“Ngoan nào, gọi thêm một tiếng nữa cho xem nào, thích lắm...”
“Mẹ...”
“Mẹ...”
Hai đứa nhỏ bây giờ khác hẳn so với dáng vẻ hồi Tết khi cô mới gặp đầu.
Hiện tại khuôn mặt chúng trở nên bầu bĩnh tròn trịa, bụ bẫm trông vô cùng đáng yêu.
Quan trọng nhất là bây giờ chúng chẳng còn chút bài xích nào với cô nữa.
Thậm chí... còn quấn quýt .
Chẳng thấy hai đứa nhỏ hễ thấy cô là hai mắt sáng rực lên ?
, cô chợt nhớ một chuyện.
Vẫn dạy chúng nó tập !
Cô vội vàng bế một đứa xuống.
Sau đó để thằng bé vững vàng đất, còn bản thì nhanh chóng lùi một cách ngắn.
“Nào, bảo bối lớn của , bước về phía nào, thưởng cho một cái hôn nhé.”
Tần Hạo ngoắt đầu sang một bên.
Phó Minh Tuyết: “...”
Thế là ý gì đây?
Cô thò tay túi áo móc một viên kẹo sữa.
Lắc qua lắc mặt thằng bé: “Nào, Đại Bảo, về phía , viên kẹo sẽ là của con...”
Lần Tần Hạo quả nhiên đầu cô.
Đôi mắt thằng bé dán chặt viên kẹo tay cô.
Phó Minh Tuyết: “...”
Thế tức là thằng nhóc hiểu lời cô đúng ?
Lúc , Phó bước tới, thấy đứa cháu nhỏ thể tự vững, bà cũng vô cùng ngạc nhiên xen lẫn mừng rỡ.
“Ôi chao, cháu ngoan của bà, vững thế cơ !”
“Mẹ, bình thường tập cho nó ? Nó ngần tuổi ? Mẹ ở nhà là rèn luyện cho nó đàng hoàng mới .”
Trẻ con chịu chút khổ cực thì ?
Kiếp cô tuyệt đối nuôi dạy một lũ bạch nhãn lang vô ơn bạc nghĩa.
Cho nên, chỗ nào cần nghiêm khắc thì nghiêm khắc, chỗ nào cần dạy dỗ thì nhất định dạy dỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-189-tre-con-huong-phuc-gi-chu-co-huong-cung-la-co-huong-truoc.html.]
Mẹ Phó thừa hễ con gái ở nhà là hành hạ hai đứa trẻ .
Bà lập tức quẳng cho cô một cái lườm sắc lẹm: “Mày cuống cái gì chứ? Đợi trời ấm lên một chút, chẳng lẽ tự khắc ?”
Thật chẳng hiểu nổi hai vợ chồng đứa rốt cuộc trong đầu nghĩ cái gì nữa.
“Thôi, mày mau ăn sáng ...”
“Thế , nào, Đại Bảo, bước về phía con, kẹo cho con ...”
Phó Minh Tuyết giơ viên kẹo sữa trong tay lên đung đưa, cô thậm chí còn bóc luôn cả vỏ kẹo .
Không ngờ thằng bé thực sự lảo đảo bước từng bước về phía cô, đúng, gọi là lao thẳng về phía cô mới chuẩn.
Phó Minh Tuyết kịp mừng rỡ thì vội vàng lùi từng bước về phía .
Tay vẫn lắc lư viên kẹo sữa để nhử mồi.
Thế mà thằng bé một đoạn đường khá dài.
Cuối cùng, ngay khoảnh khắc thằng bé sắp ngã chúi về phía , Phó Minh Tuyết lập tức ôm chặt lấy con, liên tục thơm chùn chụt mấy cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn.
“Ôi chao, bảo bối của , con giỏi quá mất thôi.”
, vẫn còn một đứa nữa.
Phó Minh Tuyết cho thằng nhóc l.i.ế.m một miếng kẹo, đó nhanh thoăn thoắt bọc vỏ kẹo nhét ngược túi áo.
“Mỗi ngày chỉ l.i.ế.m một miếng thôi nhé. Ngày mai thưởng tiếp.”
Gương mặt nhỏ nhắn của bạn nhỏ Tần Hạo đầy vẻ bàng hoàng: “...”
A a a, đừng ức h.i.ế.p chuyện hả?
Phó Minh Tuyết bế thằng bé mặt đặt trở chiếc ghế gỗ dành riêng cho nó.
Sau đó bắt đầu áp dụng y hệt chiêu với đứa còn .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bạn nhỏ Tần Khả Khả thì vững bằng trai .
Cô bé vấp ngã mấy liền mới l.i.ế.m miếng kẹo dành riêng cho .
Mẹ Phó: “...”
Phó Minh Tuyết thản nhiên nhét luôn viên kẹo miệng , đầy vẻ hùng hồn chính đáng: “Trẻ con ăn quá nhiều đường, chúng nó vẫn còn nhỏ lắm.”
Sau còn cả khối cơ hội để ăn!
Còn cô thì ăn một viên là bớt một viên.
Vị ngọt ngào lan tỏa nơi đầu lưỡi khiến tâm trạng cô trở nên vô cùng .
“Con ăn sáng đây.”
“ , sáng nay ăn món gì thế ạ?”
Mẹ Phó bực dọc lườm cô một cái: “Tự mày mà xem chẳng là xong ?”
Phó Minh Tuyết: “...”
Tình mẫu t.ử cũng sẽ phai nhạt dần đúng ?
lúc , Tần Văn Hoắc nhanh chân bưng bữa sáng gian nhà chính một bước.
Anh với Phó Minh Tuyết: “Vợ ơi, ăn cơm thôi em.”