Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 187: Mẹ Phó Cảm Thấy Mình Là Người Thừa
Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lữ Phong nghĩ cũng thấy đúng.
Vợ của Tần đoàn mới tới mấy ngày chứ? Trước đó chẳng qua cũng chỉ xảy chút hiểu lầm cỏn con mà thôi.
“Không nhúng tay là , em ở nhà cho an phận một chút, đừng hở là ngoài gây sự. Em sống hòa thuận với trong khu gia quyến mới .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lời nếu là lúc , Chu Hiểu Hồng nhất định sẽ mắng té tát .
Thế nhưng hôm nay cô đặc biệt dễ bảo.
“Em , thôi , mau ăn cơm .”
Lữ Phong vốn quá đỗi tỉ mỉ, tự nhiên cũng chẳng nhận sự bất thường của vợ .
...
Lúc , trong sân nhà họ Tần cũng đang dùng bữa tối.
Cơm nước buổi tối khá thịnh soạn, ba món một canh.
Mẹ Phó cố ý múc cho Tần Văn Hoắc một bát canh gà đầy ắp thịt.
Cái đùi gà to bự cũng gắp trọn trong.
“Con rể, mau ăn !”
“Mẹ, đùi gà ăn ạ.”
“Đừng gắp qua gắp nữa, bát chẳng thịt đó ? Với canh gà cũng múc riêng để phần cho Minh Tuyết .”
Hôm qua một con gà, hôm nay một con gà nữa.
Người ở cữ cũng chẳng cái kiểu ăn uống xa xỉ thế .
Mẹ Phó là xót ruột thật lòng.
Ngặt nỗi con gà hôm nay do chính tay con rể thịt, bà cản cũng chẳng cản nổi.
“Ăn, ăn.”
Lúc , tiếng của hai đứa nhỏ vang lên.
Tần Văn Hoắc và Phó khỏi sang hai đứa bé, thấy chúng đang vung vẩy đôi bàn tay nhỏ xíu, mắt dán chặt bát thịt gà mà chảy cả nước miếng.
“Ôi chao, hai đứa nhỏ cũng thèm .”
Mẹ Phó đưa tay lau nước miếng cho hai đứa cháu.
“Thịt miếng to thế các cháu ăn , lát nữa bà xé nhỏ mới cho ăn nhé.”
Tần Văn Hoắc hai đứa con, liền với Phó: “Mẹ, đừng đút mãi như thế, để chúng tự học cách xúc ăn .”
“Chúng nó mới ngần nào tuổi chứ? Sao mà cầm nổi cái thìa, để hai tháng nữa hãy tính.” Mẹ Phó bây giờ xem hai đứa trẻ như khúc ruột đầu quả tim!
Trời lạnh cơm canh mau nguội, để hai đứa nhỏ tự ăn thì đến bao giờ mới xong bữa?
“Cũng còn nhỏ nữa, hơn mười bốn tháng .” Tần Văn Hoắc nhớ rõ ngày sinh của hai đứa trẻ.
Chúng sinh ngày hai mươi ba tháng mười một âm lịch.
Mẹ Phó sợ thêm nên chỉ gật đầu qua quýt: “Học, để chúng học, bữa nhé, vội một bữa .”
Tần Văn Hoắc nhận ý bà, nhưng cũng tranh cãi tiếp mà chỉ mở lời: “Lát nữa để con đút. Mẹ, chúng ăn cơm .”
Mẹ Phó con rể , theo bản năng định từ chối nhưng vẫn gật đầu.
“Cũng... .”
Bà cảm thấy hai đứa nhỏ thông minh.
Bây giờ ngoài việc gọi bà ngoại thì gọi bố .
Còn gọi cô, gọi ông bà nội nữa, mới bao lâu chứ? Thế mà nhiều như .
Nếu vì trời lạnh thì lẽ chúng cũng chứ.
Nhắc đến chuyện tập , cũng may là con gái bà công việc bận rộn, nếu con ranh đem hai đứa nhỏ hành hạ cho xem.
Trời lạnh thế , quần áo mặc dày cộm, muộn một chút thì ?
Đợi đến khi trời ấm lên, cởi bớt quần áo chẳng tự khắc sẽ ?
Mẹ Phó theo thói quen mà quên khuấy mất chuyện trong phòng đốt lò sưởi ấm áp.
Tần Văn Hoắc nhanh chóng ăn xong cơm, đó liền đút cơm cho hai đứa nhỏ.
Nói đúng hơn là dạy chúng cầm thìa tự xúc ăn.
Mẹ Phó cảnh tượng , há hốc mồm định gì đó, nhưng thôi, bà chẳng buồn quản nữa.
Khuất mắt trông coi.
Bà dứt khoát dọn dẹp bát đũa rửa nồi rửa bát.
Nửa tiếng , Tần Văn Hoắc thu dọn bát đũa, lau mặt và rửa tay cho hai đứa nhỏ xong xuôi thì dắt chúng tập .
Mẹ Phó: “...”
Bày vẽ đủ trò.
Khổ hai đứa nhỏ quá.
Phó Minh Tuyết chín rưỡi tối mới tan ca.
Lúc cô bước cổng thì thấy chiếc xe đạp của Tần Văn Hoắc.
Cô bước tới: “Anh đợi lâu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-187-me-pho-cam-thay-minh-la-nguoi-thua.html.]
Vốn hẹn chín giờ tan , nhưng hễ bận việc là nửa tiếng trôi qua nhanh như chớp mắt.
Tần Văn Hoắc lắc đầu: “Không lâu , em lên .”
Lúc Phó Minh Tuyết mới để ý thấy yên thế mà buộc một tấm đệm dày.
Xem tên cũng khá chu đáo, đến chuyện cũng nghĩ tới .
Cô lên, phát hiện quả thực êm ái, cảm giác tấm đệm nhồi nhiều bông gòn.
Tần Văn Hoắc chống một chân xuống đất, thấy cô ngay ngắn nhưng hai tay vẫn chẳng hề đặt lên eo .
Sau hai giây im lặng, liền đạp xe phóng .
Ghi-đông xe chao đảo một chút, bánh xe cán qua một cái hố cạn, cả chiếc xe nảy lên một cái.
Phó Minh Tuyết khi nãy kịp bám , cả lập tức hẫng lên một nhịp.
Tần Văn Hoắc lập tức mở miệng: “Em ôm lấy , buổi tối tối, rõ đường.”
Thực thị lực của vô cùng, khả năng trong đêm cực kỳ nhạy bén nhờ nhiều năm rèn luyện trong quân ngũ.
Hơn nữa, trí nhớ của càng siêu phàm.
Đoạn đường , dẫu nhắm mắt thì cũng rõ từng ổ gà ở vị trí nào.
Phó Minh Tuyết vội vàng vươn tay ôm chặt lấy eo .
Nếu xe xóc nảy thêm phát nữa, cô thật lòng chẳng ngã nhào xuống đất .
Đêm hôm tối tăm thế , rõ đường cũng là chuyện thường tình.
Cô chỉ trời đêm đen tối, mà tâm tư của ai đó cũng đen tối chẳng kém.
Khoảnh khắc hai bàn tay cô ôm trọn lấy vòng eo săn chắc của , khóe môi nọ cong lên đến mức s.ú.n.g AK cũng chẳng tài nào đè xuống nổi.
May mà quãng đường đó đạp vô cùng bằng phẳng, êm ru.
Vừa về đến cổng nhà, Phó Minh Tuyết nhảy xuống xe.
Cô chuẩn mở cửa thì Phó từ bên trong mở then cài .
“Về đấy !”
“Mẹ, còn ngủ?”
Tốc độ mở cửa nhanh thế , còn tưởng cô vẫn luôn chờ cánh cửa chứ!
Mẹ Phó thẳng: “Hôm nay sớm, ngủ, nhà , đừng chắn đường con rể.”
Phó Minh Tuyết bước sân.
Sau khi cô gian nhà chính, Phó liền kéo cô đ.á.n.h giá từ xuống .
Thấy cô thực sự chẳng sứt mẻ sợi tóc nào, bà mới thở phào nhẹ nhõm.
Phó Minh Tuyết lập tức hiểu lý do đến giờ vẫn ngủ.
Thì là yên vì lo lắng cho cô!
Cũng thôi, chuyện xảy ban ngày chắc chắn cô ngóng .
“Mẹ, con cả, một sợi tóc cũng chẳng rụng, yên tâm , con vẫn khỏe re! Con gái chịu thiệt thòi chứ.”
Mẹ Phó lườm cô một cái.
“Không là , nếu đ.á.n.h thì tránh xa một chút, chẳng gì quan trọng bằng thể của cả.”
Hai con ả đáng ngàn đao c.h.é.m , tìm con gái bà gây sự cái gì? Có bản lĩnh thì tìm thẳng Tần Văn Hoắc mà tính sổ.
Đàn bà khó đàn bà cái thế giới gì ?
“ , trong bếp còn đang ủ nóng canh gà đấy, con uống một ít .”
Bà định bưng tới thì phát hiện con rể mang chiếc niêu đất từ lúc nào.
“Vợ ơi, còn nóng hổi , em uống mau . Mẹ hầm ngon lắm.”
Phó Minh Tuyết vốn định bảo đói, nhưng bưng đến tận nơi .
Cô liền xuống.
Lúc , cô phát hiện ngoài bát canh múc thì còn một cái đùi gà to bự.
Cầm đùi gà lên gặm hai miếng, cô khen ngợi: “Vị ngon lắm.”
Tần Văn Hoắc lập tức tiếp lời: “Em thích ăn thì ngày mai bảo hầm thêm một con nữa.”
Mẹ Phó thấy câu thì khóe miệng giật giật, nếu ngày mai thịt thêm một con nữa thì chẳng là ăn liền tù tì ba con gà ?
Gia đình kiểu gì mà chịu nổi cách ăn uống hoang phí thế chứ!
Có núi vàng núi bạc cũng ăn cho sụp đổ mất thôi!
“Thôi , em nhớ là ăn hai con , để qua một thời gian nữa hãy ăn tiếp.”
Tần Văn Hoắc cứ ngỡ vợ xót tiền nên lập tức :
“Không , sang nhà bà con trong làng đổi là . Gà ở trong thôn hầm lên thịt thơm ngon.”
Mẹ Phó nổi nữa.
Bà cũng chẳng ở đây thừa thãi.
“Hai đứa cứ để bát đũa ở đấy, sáng mai hẵng rửa, ngủ đây, hai đứa cũng ngủ sớm nhé.”