Câu cuối cùng của Tần Văn Hoắc khiến cả Bốc Tuyết lẫn Nguyễn Hồng Phi đồng thời biến sắc.
Lúc mặt hai còn một giọt máu.
Dù thì sức sát thương của câu thực sự quá mức khủng khiếp.
Bốc Tuyết càng sợ hãi thôi.
Lần cô chẳng màng đến ánh mắt đe dọa lúc nãy của Nguyễn Hồng Phi nữa.
Ngay lập tức cô gào to: “ thật sự gì cả, cũng lừa gạt! Là sáng nay Nguyễn Hồng Phi tìm đến , đối tượng yêu đương của em một tên là Phó Minh Tuyết ở nhà máy chúng cướp mất.”
“Em lóc sướt mướt, bảo rằng vốn dĩ sắp kết hôn với Tần Văn Hoắc , nhưng ai ngờ ăn Tết xong thì phát hiện Tần Văn Hoắc Phó Minh Tuyết quyến rũ kết hôn mất. , sáng nay em còn đưa cho một trăm đồng.”
Bốc Tuyết nhanh chóng móc mười tờ tiền mười đồng từ trong túi áo.
“Đây, tiền vẫn còn ở chỗ đây, tiêu một xu nào.”
“Bốc Tuyết, đưa tiền cho chị là vì chị luôn than vãn cuộc sống ở nhà chồng khó khăn, chứ vì những chuyện đó! Chị... chị vu khống !”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Vu khống cái gì? Nếu mày thì tao cái rắm!”
Hai chị em họ một câu một câu, cuối cùng lao đ.á.n.h túi bụi.
Phó Minh Tuyết lạnh lùng .
Tần Văn Hoắc đương nhiên thể để bọn họ cứ thế đ.á.n.h mãi.
Anh về phía các đồng chí công an.
“Phiền các đồng chí tiếp quản vụ án .”
Cảnh xưởng trưởng cũng sa sầm nét mặt: “Hãy xử lý nghiêm vụ việc , nhà máy chúng tuyệt đối cho phép hành vi tùy tiện vu khống khác xảy .”
Đến đây là hai đồng chí công an, họ lập tức quát lớn can ngăn hai chị em đang túm tóc cào cấu .
“Mời theo chúng một chuyến.”
“Không, oan, là của chị , chuyện liên quan đến ...” Nguyễn Hồng Phi hiểu rõ tuyệt đối thể giải .
Nếu thật sự công an đưa thì đồng nghĩa với việc chuyện dính dáng đến cô .
Công việc ở Đoàn Văn công của cô chắc chắn sẽ giữ nổi.
Bốc Tuyết cũng cùng suy nghĩ như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-183-khong-phai-hoi-han-luc-nao-cung-co-ich.html.]
Cô cũng cảm thấy thể đưa , cô tuyệt đối thể mất công việc .
Thế nhưng cô kêu oan như Nguyễn Hồng Phi mà trực tiếp lao thẳng đến mặt Phó Minh Tuyết.
Ngay khoảnh khắc cô lao tới, Tần Văn Hoắc kịp thời chắn mặt vợ .
Anh quát nghiêm: “Làm cái gì đấy?”
Bốc Tuyết ánh mắt của chấn nhiếp, lắp bắp mở miệng: “... xin đồng chí Phó Minh Tuyết, hôm nay xin cô, nên hồ đồ vu khống cô khi rõ trắng đen, tất cả là của ...”
“ là Nguyễn Hồng Phi xúi giục, cô đưa tiền cho nên mới phạm sai lầm , thật sự xin ...”
Nguyễn Hồng Phi tức đến mặt mày tái mét.
Cô chỉ hận tát c.h.ế.t đồ ngu Bốc Tuyết .
Uổng công còn gọi cô là chị họ.
Kết quả cô bán dứt khoát như .
Tần Văn Hoắc lạnh lùng chằm chằm phụ nữ mắt: “Có những chuyện cô là thể cho qua, gì thì đến đồn công an , chỉ cần kết quả.”
Lời thốt , mặt Bốc Tuyết lập tức trắng bệch còn giọt máu.
Cô... cô xin , tại vẫn đưa tới đồn công an?
Đây chẳng chỉ là một chuyện nhỏ thôi ? Đã xảy chuyện gì to tát .
Dù cho hai chị em họ cam lòng đến , rốt cuộc trong lòng họ vẫn cho rằng đây chỉ là chuyện vặt vãnh.
Cùng lắm thì nhận đàng hoàng một chút là xong.
Chỉ tiếc là công an vẫn giải cả hai .
Tần Văn Hoắc theo để giải quyết vụ việc, liền với Phó Minh Tuyết: “Vợ, đến đồn công an một chuyến, em cứ việc .”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng.”
Dõi mắt Tần Văn Hoắc rời xong, cô thấy Cảnh xưởng trưởng vẫn còn ở đây.
Liền : “Xin Xưởng trưởng Cảnh, chậm trễ thời gian việc , nhưng chuyện thật sự thể nhịn , xin ông thông cảm cho tâm trạng của .”
Tuy những lời xin nhưng nét mặt cô thực sự chẳng chút nào là áy náy cả.
Dù thì sai là cô.