Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 175: Dạy Cho Cô Biết Điều

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:27:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khay cơm tay Phó Minh Tuyết chao đảo một chút, may mắn là cơm canh bên trong hất văng ngoài.

 

phụ nữ lỗ mãng mặt, đôi mày nhíu chặt .

 

Nếu giác quan của cô nhầm, phụ nữ rõ ràng là cố tình đ.â.m cô.

 

“Xin nhé, ban nãy chạy vội quá nên lỡ va cô, cô chứ?” Trong đáy mắt Bốc Tuyết thoáng qua một tia tiếc nuối.

 

Sao hất tung khay cơm canh của ả đàn bà xuống đất cơ chứ?

 

Nếu đổi bình thường, chắc chắn sẽ buông một câu theo thói quen: “Không .”

 

Thế nhưng Phó Minh Tuyết thì khác, cô khẩy một tiếng, thẳng thừng : “Cô là mong chuyện mong đây? thấy hình như cô đang thất vọng lắm thì .”

 

Nét mặt Bốc Tuyết lập tức hiện lên vẻ ấm ức: “ thực sự xin mà, cố ý, xin ...”

 

Người phụ nữ quả nhiên đúng như lời Phi Phi , chẳng dạng .

 

Hừ, cũng thôi, loại đàn bà cướp chồng khác thì là thứ cho .

 

“Đừng bày cái bộ mặt đó, ngoài tưởng đang bắt nạt cô đấy! với cô oán thù, cớ chạy đến đ.â.m sầm thế hả?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phó Minh Tuyết thấy cô định mở miệng, liền chặn họng ngay tắp lự: “Cô đừng bảo là cố ý.”

 

“Nếu đổi thời điểm khác thì cũng tin lời cô đấy, nhưng hiện tại...”

 

Cô chỉ tay phía nhà ăn thênh thang vắng ngắt: “Cô xem ở đây mấy mống ? Người ở cửa sổ lấy cơm cũng chỉ mỗi , bên vẫn còn một cửa sổ nhận cơm nữa cơ mà, cô cứ khăng khăng lao thẳng về phía mà đâm, nếu bảo cô cố tình thì đúng là khó tin thật đấy.”

 

“Thôi , chẳng cần trong đầu cô tính toán cái gì, hôm nay tạm tha thứ cho sự lỗ mãng của cô, ăn cơm đây.”

 

Phó Minh Tuyết dứt lời liền cất bước bỏ .

 

Người phụ nữ bỏ phía ...

 

“Không khéo tưởng cô cố tình đ.â.m đấy, dù bây giờ đông, vẫn còn hai cửa sổ lấy cơm nữa, thế mà cô cứ một mực đ.â.m sầm .”

 

Bốc Tuyết bỏ tức đến phát điên.

 

Con tiện nhân ý gì đây? Cái gì gọi là tha thứ cho sự lỗ mãng của cô chứ?

 

sa sầm nét mặt, sầm sập đuổi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-175-day-cho-co-biet-dieu.html.]

 

“Này, cố tình đấy thì nào?”

 

Phó Minh Tuyết xuống chuẩn ăn cơm khỏi ngước mắt lên: “Chẳng cả! Không ban nãy tha thứ cho sự lỗ mãng của cô ? Chẳng lẽ cô cảm thấy lòng, báo với xưởng trưởng để ghi cho cô một án kỷ luật cảnh cáo ?”

 

“Thực thì chẳng cần thiết , rộng lượng, vả thời gian của xưởng trưởng và văn phòng xưởng đều quý báu lắm.”

 

Bốc Tuyết thấy những lời thì tức đến nghẹn họng.

 

“Cô bảo ai lỗ mãng hả? Cô tại tìm khác mà cứ nhằm ?”

 

“Đó là vấn đề của cô, cô hỏi cái gì?”

 

Bốc Tuyết tức tối đến mức mất hết bình tĩnh: “Cô... phụ nữ như cô quả nhiên hổ chút nào, cô cướp đàn ông của khác, ngứa mắt nên mới tới dạy dỗ cô...”

 

Phó Minh Tuyết khẽ híp mắt , ngay đó cô dứt khoát bật dậy, giơ tay tát thẳng một bạt tai qua.

 

“Chát!” Một tiếng giòn giã vang lên vang dội.

 

Tiếng động khiến mấy rải rác đang ăn cơm trong nhà ăn đều đồng loạt ngẩng đầu về phía .

 

“Cô... cô dám đ.á.n.h ?” Nét mặt Bốc Tuyết đầy vẻ thể tin nổi.

 

Phó Minh Tuyết hờ hững mở miệng: “Đánh đấy, đ.á.n.h cái thói ăn xằng bậy của cô. Tiện thể để cái tên , hỏi cho lẽ xem nhà máy xét duyệt tuyển dụng kiểu gì, loại nào cũng vơ thế .”

 

“Mày... con khốn , dám đ.á.n.h tao, tao liều mạng với mày...”

 

Bốc Tuyết thẹn quá hóa giận, điên cuồng lao thẳng về phía Phó Minh Tuyết.

 

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cô Phó Minh Tuyết vung tay tát thêm một bạt tai nữa mặt.

 

Động tĩnh bên kinh động quá lớn.

 

Tiếng thét chói tai cùng tiếng tát bôm bốp khiến những xung quanh đều sững sờ kinh ngạc.

 

Sao tự dưng đ.á.n.h ?

 

Từ Minh cũng vội vàng chạy như bay tới: “Tổ trưởng Phó, chuyện gì ?”

 

(Hết chương )

 

 

Loading...