Tần Văn Hoắc đến từ sớm, sợ vợ sẽ tan giờ.
Trời lạnh thế , thể để vợ bên ngoài đợi .
Thế nên tám giờ rưỡi mặt.
Vốn tưởng chín giờ cô sẽ ngoài, kết quả chẳng thấy bóng dáng .
Có điều, cũng sốt ruột, nghĩ bụng chắc cô vướng công việc nên kiên nhẫn đợi.
Ai ngờ một mạch chờ đến tận mười hai giờ đêm.
Thấy , liền xuống xe, về phía phòng trực ban của ban bảo vệ cổng lớn.
“Chào đồng chí, xin hỏi đồng chí Phó Minh Tuyết vẫn còn đang tăng ca ? Có thể giúp xem một chút ?”
“Phó Minh Tuyết? Anh là ai?” Nhân viên ban bảo vệ trực tiếp hỏi.
Tần Văn Hoắc tự giới thiệu: “ là chồng của Phó Minh Tuyết, tên Tần Văn Hoắc, đến đón cô tan .”
Bởi vì hôm nay vẫn mặc quân phục, nên phía ban bảo vệ cũng kiểm tra gắt gao phận của .
“Được , thế đợi một lát, để kiểm tra bảng chấm công .”
Đồng chí ban bảo vệ liền tra cứu.
Thời gian trôi qua cũng khá lâu.
“Tra , vẫn tan ca . Để sang bên đó xem giúp .”
Phòng trực ban bảo vệ bên hai , một rời thì chẳng vấn đề gì.
Dù thì thỉnh thoảng họ cũng phiên một tuần tra khu vực nhà máy.
Tần Văn Hoắc lập tức : “Cảm ơn đồng chí!”
Nửa tiếng , đồng chí bảo vệ trở : “Tổ trưởng Phó đang ở phân xưởng việc cùng thợ Dương, tiện phiền, nhưng ước chừng họ cũng sắp tan ca , đợi thêm một lát nữa nhé.”
Tần Văn Hoắc chỉ cần xác định vợ vẫn an ở trong phân xưởng là yên tâm.
“Cảm ơn đồng chí, , đợi thêm chút nữa.”
Anh trở trong xe.
Lần đợi đến một giờ sáng thì thấy vợ vội vã bước .
Tần Văn Hoắc vẫn luôn chằm chằm cổng lớn của nhà máy, lúc thấy , vội vàng mở cửa xuống xe.
“Vợ ơi!”
Phó Minh Tuyết mang vẻ mặt đầy áy náy: “Em xin , em quên khuấy mất thời gian, đợi lâu lắm đúng ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Hoắc lập tức đáp: “Không , vặn chợp mắt một lát trong xe.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-171-qua-gio.html.]
Thực chẳng hề nhắm mắt lấy một giây.
Vợ việc đến tận khuya khoắt thế , thể ngủ cho nổi.
“Đi thôi, chúng lên xe về nhà .”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng.”
Tần Văn Hoắc kéo cửa xe , Phó Minh Tuyết vội vã bước lên.
Đợi khi xe nổ máy lăn bánh, Phó Minh Tuyết mới tiếp: “Em ở phân xưởng xem một bác thợ gia công một linh kiện, cái vô cùng quan trọng, thế nên mới muộn thế .”
“Lần nếu muộn như , cứ trực tiếp nhờ đồng chí bảo vệ gọi em một tiếng.”
Lần cô đúng là nhớ đến Tần Văn Hoắc.
Nếu thì cũng chẳng để chôn chân chờ đợi ngoài như thế.
Tần Văn Hoắc lập tức : “Không . Công việc quan trọng hơn, trong xe cũng chẳng vướng bận gì.”
Anh cũng tận mắt chứng kiến công việc của vợ quả thực vô cùng vất vả.
Đêm qua muộn như thế, đêm nay còn muộn hơn.
Cứ thế thì thể mà chịu đựng cho thấu?
“Vợ , em chợp mắt một lát , khi nào về đến nhà gọi.”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Không , em buồn ngủ. , hôm nay lên thị trấn lấy hết bưu kiện về ?”
“Ừ, lấy về hết .” Tần Văn Hoắc tập trung lái xe.
Lần chủ động gợi chuyện nữa.
Quả nhiên, khi chuyện, vợ chẳng mấy chốc nhắm mắt ngủ .
Cho dù cố gắng lái xe thật êm, nhưng xe vẫn chút xóc nảy, dẫu thì tình trạng đường sá thời vẫn còn kém.
Xe chạy đến cửa nhà dừng , khẽ đẩy nhẹ Phó Minh Tuyết: “Vợ ơi, về đến nhà .”
Phó Minh Tuyết lập tức mở mắt: “... Vâng.”
Nói cô mở cửa bước xuống xe.
Tần Văn Hoắc theo lưng cô: “Anh bếp nấu chút gì cho em lót nhé.”
Lúc Phó Minh Tuyết thực sự mệt rã rời.
Cô xua tay: “Thôi khỏi, em tắm ngủ ngay.”
Hôm nay cũng chẳng cần sách nữa, cái mạng quèn của cũng vẫn giữ lấy chứ.
(Hết chương )