Sắc mặt Phó Minh Tuyết tối sầm.
Cô lạnh một tiếng: “Đến cũng thật đủ nhanh.”
Ngay lúc chuẩn mở cửa để dằn mặt mụ già , Phó mẫu từ trong căn bếp nhỏ xông .
“Con , để tiếp chuyện bà già .”
“Mẹ-” Phó Minh Tuyết đồng tình.
Cô quá mụ già khó chơi đến mức nào .
“Vào trong.” Giọng Phó mẫu nghiêm khắc hơn một chút.
Hiển nhiên là con gái trực tiếp đối mặt với mụ già.
Phó Minh Tuyết đành cam lòng nhà.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó mẫu thấy cô nhà , lúc mới yên tâm mở cửa.
Thực suy nghĩ trong lòng bà đơn giản - con gái sắp lên đại học , tuyệt đối thể cái gia đình bám lấy, càng thể để bọn họ cơ hội tố cáo cô bất hiếu.
Mở cửa , thấy chính là mụ già và chị dâu ranh ma của bà .
Vừa thấy bọn họ tới, liền chẳng ý đồ gì .
Bà cụ Phó vô cùng bất mãn trừng mắt Phó mẫu một cái: “Nhà thằng hai, bây giờ mới mở cửa?” Gào rát cả họng, khô bốc khói lên đây .
Không chỉ , đôi tay già nua của bà cũng đập đến phát đau .
Phó mẫu cũng bực tức: “Bà tới đây gì?”
Bà cụ Phó lời , lập tức trừng mắt sang: “Cháu gái tao thi đỗ đại học là chuyện vui lớn như , tao ở nhà đợi nửa ngày, cũng thấy con mày tới báo hỉ, hả, thi đỗ đại học liền nhận mấy ông bà già nhà họ Phó nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-17-hoa-ra-cac-nguoi-khong-diec-cung-khong-mu-a.html.]
Phó mẫu trực tiếp khẩy bật .
“Xem bà điếc cũng mù nhỉ! Đã như , chuyện cháu gái bà đẩy xuống sông còn suýt cướp mất giấy báo trúng tuyển đại học, thấy những ông bà, bác cả, chú út như các tới chủ cho nó?”
“Người thì bảo nhà họ Phó đông , kẻ còn tưởng nhà họ Phó c.h.ế.t sạch hết đấy! Chuyện lớn như , mà chẳng lấy một tới cửa giúp đỡ.”
“Mày, mày - mày c.h.ử.i ai c.h.ế.t sạch?” Bà cụ Phó tức đến mức khuôn mặt già nua đỏ bừng.
Chị dâu họ Phó phía bà cũng câu chọc tức nhẹ.
Phó mẫu trợn trắng mắt: “Để bụng như gì? chỉ lấy ví dụ mà thôi. Huống hồ sai ? Chuyện lớn như , các giả câm giả điếc tới, bây giờ tới gì?”
Bà cụ Phó tức ngửa .
Loại con dâu - năm xưa nên cưới cửa.
Chị dâu họ Phó thấy bà kiêu ngạo phách lối, dứt khoát .
“- Thím hai, thím lời chút đúng , hai nhà chúng cách cũng gần, nếu con thím xảy chuyện, thì cứ tới với chị một tiếng, đều là một nhà, chị tới chứ. Tệ nhất thì thím nhờ khác gọi chị cũng mà! Bây giờ, ngược thành của chị .”
“Hừ, vài bước chân như , các thấy? Người khác ở xa hơn các đều cả , cứ để con ba mời bốn thỉnh các mới ? Được , thừa các coi con là nhà họ Phó, đừng ở đây gào khan lôi thôi mấy chuyện nữa. Nói , rốt cuộc tới đây chuyện gì?”
Nếu đổi là bình thường, bà cụ Phó chắc chắn sẽ c.h.ử.i .
nghĩ đến mục đích tới đây hôm nay, lập tức đè nén cơn giận xuống.
“Nhà họ Bạch bồi thường cho con mày tám trăm đồng đúng ? Đưa năm trăm đồng cho tao, tháng cháu trai lớn của mày kết hôn tiền, mày thím, tiền bỏ .”
“Hơn nữa, nhà mày con trai, đến lúc mày c.h.ế.t đập chậu các thứ chẳng để cháu đích tôn nhà tao ? Còn nữa, mày dưỡng lão các thứ, chẳng cũng dựa cháu trai lớn của mày ?”
Chị dâu họ Phó hai mắt sáng rực, tủm tỉm: “Thím hai, , con trai chị cũng coi như là con trai thím, nó sẽ hiếu thuận với thím thật .”
(Hết chương)