Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 166: Cậu Rất Hứng Thú Với Cuộc Sống Của Tôi À?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:27:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tần Văn Hoắc còn kịp lên tiếng, giọng điệu trách móc của Phó vang lên : “Con chuyện kiểu gì thế hả? Con rể chẳng vì lo lắng cho an khi của con ?”

 

Phó Minh Tuyết chút cạn lời.

 

Đây là khu bộ đội, đường đến chỗ việc cũng ở ngay gần, vấn đề an nào chứ?

 

lúc , Tần Văn Hoắc lên tiếng: “Mấy ngày đang nghỉ phép, rảnh rỗi, đợi đến khi nhiệm vụ thì sẽ thảnh thơi thế nữa .”

 

Nói chỉ đồng hồ đeo tay: “Sắp đến giờ em , thôi, hôm nay lái xe.”

 

Phó Minh Tuyết lái xe thì cũng thêm gì nữa.

 

Cô bước ngoài trong xe.

 

Tần Văn Hoắc thì vòng sang ghế lái.

 

Thấy cô ngay ngắn, liền nhấn chân ga lái xe .

 

“Buổi tối cũng mười giờ mới tan ?”

 

Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Khoảng chín giờ thôi! Mỗi tối em sách hai tiếng, muộn quá thì đủ thời gian.”

 

cũng thể đêm nào cũng một giờ mới ngủ .

 

Cơ thể dẫu trẻ trung đến mấy cũng chẳng chịu nổi việc thức khuya triền miên như thế!

 

Tần Văn Hoắc cô bảo mỗi tối sách hai tiếng thì khỏi nhướng mày.

 

Hóa tối qua cô cố ý tránh mặt ?

 

Nghĩ đến đây, tâm trạng của bỗng nhiên vui vẻ hơn hẳn.

 

Phó Minh Tuyết cũng cảm nhận sự đổi trong tâm trạng của : “Anh đang vui chuyện gì thế?”

 

Tần Văn Hoắc khẽ một tiếng: “Anh tưởng tối qua em sách lâu như là để trốn chứ.”

 

Phó Minh Tuyết trố tròn hai mắt: “Sao nghĩ như thế? Hơn nữa, vì em trốn ?”

 

Tần Văn Hoắc nghiêng đầu cô, ánh mắt sáng rực lạ thường.

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Ánh mắt sáng rực khiến cô liên tưởng đến chuyện gì đó, khuôn mặt bỗng chốc nóng bừng lên vài phần.

 

“... Tập trung lái xe của .”

 

Tần Văn Hoắc dáng vẻ hổ xen lẫn bực bội của cô, chỉ cảm thấy cô đáng yêu vô cùng.

 

Cảm giác rung động bồi hồi cứ thế ập đến bất ngờ kịp trở tay.

 

Một tay đặt vô lăng, bàn tay còn bất chợt nắm lấy tay cô...

 

Hành động khiến Phó Minh Tuyết giật nảy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-166-cau-rat-hung-thu-voi-cuoc-song-cua-toi-a.html.]

ngờ gan to đến mức .

 

Ngay lập tức cô định rút tay về.

 

Đáng tiếc là Tần Văn Hoắc nắm chặt, bàn tay cô căn bản rút nổi.

 

Phó Minh Tuyết trừng mắt lườm : “Buông tay , lái xe cho đàng hoàng.”

 

“Yên tâm, tay lái của cừ khôi lắm.” Tần Văn Hoắc buông một câu như thế.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Anh vẫn chịu buông tay.

 

Cứ thế nắm tay cô suốt dọc đường cho tới tận cổng nhà máy.

 

“Đến , em xuống xe đây.” Phó Minh Tuyết vội vã bước xuống.

 

Khuôn mặt nóng bừng suốt dọc đường của cô, khi xuống xe cơn gió lạnh thổi qua thì nhiệt độ cũng dần hạ xuống.

 

Tần Văn Hoắc hướng ngoài cửa sổ xe với cô một câu: “Tối nay đến đón em.”

 

Nói xong, liền lái xe rời .

 

Phó Minh Tuyết đang chuẩn bước nhà máy thì bỗng nhiên tiếng vang lên: “Tổ trưởng Phó, đưa cô đến là chồng cô ?”

 

Phó Minh Tuyết đầu thì thấy Từ Minh.

 

Cô khẽ nhíu mày: “Sao thế, hứng thú với cuộc sống của ?”

 

Từ Minh ngờ câu hỏi của cô sắc bén đến thế.

 

Cậu vội vàng lắc đầu: “Xin , ý đó, chỉ tò mò một chút thôi. Dù thì cũng vặn thấy.”

 

“Nếu ý đó thì đừng hỏi, cứ tập trung công việc của .”

 

Phó Minh Tuyết bỏ câu bước thẳng trong nhà máy.

 

Từ Minh:...?

 

Sao cứ cảm thấy vị Tổ trưởng Phó địch ý với thế nhỉ?

 

Cậu gì sai chứ?

 

Điều bọn họ là Tần Văn Hoắc thấy trọn vẹn cảnh tượng qua gương chiếu hậu.

 

Mãi đến khi hai cùng trong xưởng, mới thu tầm mắt...

 

Lái xe đến thị trấn, tiên ghé qua Hợp tác xã mua bán mua một vài món đồ.

 

Sau đó sang quầy thịt của Xưởng Liên hiệp thịt mua thêm ít thịt.

 

Đang chuẩn đến bưu điện nhận bưu kiện thì đột nhiên một giọng cất lên: “Đoàn trưởng Tần!”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...