Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 165: Có Phải Vợ Anh Đang Trốn Tránh Anh Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:27:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết vẫn lấy thêm một cái bát để sớt bớt .

 

Cô cảm thấy rửa thêm một cái bát đôi đũa còn hơn là bắt ăn đồ thừa.

 

Tần Văn Hoắc liếc cô một cái, thêm gì.

 

Hai ăn xong sủi cảo, Tần Văn Hoắc chủ động thu dọn bát đũa: “Vợ, em mau về phòng , chỗ để lo.”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu.

 

Thế nhưng cô vẫn đ.á.n.h răng một nữa mới về phòng.

 

Tối hôm qua lãng phí mất hai tiếng đồng hồ.

 

Tối nay chắc chắn cho đủ.

 

, cô lấy một cuốn sách từ trong gian, tranh thủ thời gian ngấu nghiến...

 

Lúc Tần Văn Hoắc bước phòng, liếc mắt thấy vợ đang cầm một cuốn sách chăm chú .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đó là một cuốn sách vô cùng dày cộp.

 

Anh bước gần liếc qua một cái, nhận thấy nội dung trong cuốn sách vô cùng thâm sâu bí hiểm, tóm chẳng hiểu gì, chỉ thấy những công thức khó hiểu cùng vô sơ đồ hình vẽ.

 

Tuy nhiên, mấy hình vẽ thể hiểu đôi chút, hình như là cấu tạo bên trong của động cơ!

 

Chỉ mới một phút thôi mà mắt hoa lên váng vất.

 

Tần Văn Hoắc thầm nghĩ lẽ do bản hợp với việc sách nên mới hoa mắt chóng mặt như .

 

Nào ngờ cuốn sách là do hệ thống thiết lập.

 

Người như Phó Minh Tuyết nhiều nhất cũng chỉ xem miễn phí hai tiếng, quá một giây thôi là bắt đầu tính phí .

 

Anh thể một phút là giới hạn cao nhất .

 

Hai tiếng đồng hồ đối với Phó Minh Tuyết trôi qua nhanh.

 

Thế nhưng đối với Tần Văn Hoắc đang giường thì tương đối dài đằng đẵng.

 

Anh vốn nghĩ vợ sách nhiều nhất cũng chỉ nửa tiếng mà thôi.

 

Không ngờ đợi một mạch những bốn tiếng rưỡi.

 

Anh đồng hồ đeo tay một chút, gần một giờ sáng , chẳng lẽ vợ đang tránh mặt ?

 

lúc chuẩn lên tiếng giục cô ngủ.

 

Phó Minh Tuyết dừng .

 

Bởi vì thời gian miễn phí hết.

 

cất sách thẳng gian mà khóa trong ngăn kéo, đó mượn ngăn kéo để đưa trở gian.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-165-co-phai-vo-anh-dang-tron-tranh-anh-khong.html.]

Đến khi thấy Tần Văn Hoắc vẫn đang mở to mắt .

 

Cô mới nhận sự cẩn thận của là vô cùng chính xác.

 

“Sao vẫn ngủ thế?”

 

Tần Văn Hoắc hỏi: “Ban ngày em việc muộn thế, giờ thức khuya sách như , ngày mai liệu chịu nổi ?”

 

“Em còn trẻ, đương nhiên chịu .” Phó Minh Tuyết bước tới, tự nhiên xuống.

 

Tần Văn Hoắc kéo cô lòng .

 

Cảm nhận cơ thể cô thoáng cứng đờ trong chốc lát, liền trầm giọng : “Em yên tâm, đêm nay đụng em .”

 

Phó Minh Tuyết:?...

 

“Ngủ , ngủ là ngày mai dậy nổi .” Tần Văn Hoắc xong liền đưa tay giật dây tắt đèn.

 

Phó Minh Tuyết cảm nhận nhiệt độ cơ thể cao của truyền sang, nhất thời dám nhúc nhích dù chỉ một chút.

 

Cứ ngỡ ôm như thế sẽ khó ngủ, chẳng ngờ chỉ một lát , cô chìm sâu giấc ngủ.

 

Trong bóng đêm mịt mờ, Tần Văn Hoắc cảm nhận nhịp thở nhẹ nhàng đều đặn của cô, khóe môi bất giác khẽ nhếch lên, đó cũng nhắm mắt ...

 

Ngày hôm .

 

Có lẽ do tối qua ngủ muộn nên khi Phó Minh Tuyết tỉnh dậy, cô phát hiện gần bảy giờ sáng .

 

Cô vội vàng bật dậy mặc quần áo...

 

Đến khi cô bước ngoài thì cô đang cho hai đứa nhỏ ăn sáng.

 

“Dậy , mau rửa mặt đ.á.n.h răng ăn sáng , sáng nay cháo với bánh bao thịt đấy.”

 

Phó Minh Tuyết cũng chẳng kịp chào hỏi hai đứa trẻ, vội vã rửa mặt súc miệng .

 

Sau đó ăn bữa sáng.

 

Ngay đó cô nhận Tần Văn Hoắc ở nhà.

 

“Mẹ, Tần Văn Hoắc ạ? Anh thị trấn ?”

 

“Chưa, ban nãy ngoài, chắc việc gì đó.”

 

Phó Minh Tuyết cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu.

 

Tới khi ăn xong xuôi đang chuẩn dắt xe đạp thì Tần Văn Hoắc đúng lúc trở về.

 

“Hôm nay để đưa em , tiện thể tối nay tới đón em tan ca.”

 

Phó Minh Tuyết , khỏi sang : “Anh rảnh rỗi thế ?”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...