Phó Minh Tuyết khẽ gật đầu trực tiếp đạp xe rời .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô chẳng thời gian lẫn nghĩa vụ giải thích quá nhiều vấn đề cá nhân với .
Vừa đạp xe tới cổng nhà máy, cô liền thấy một bóng dáng đang đợi bên ngoài.
Khá quen thuộc: “Tần Văn Hoắc?”
Tần Văn Hoắc ừ một tiếng: “Là .”
Phó Minh Tuyết vội vàng bóp phanh: “Sao ở đây?”
Dứt lời cô liền nhận hỏi một câu thừa thãi: “Anh tới đón em ?”
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Ừ.”
Mấy ngày đang nghỉ phép.
Đã cô ca đêm thì chắc chắn tới đón .
Phó Minh Tuyết vốn định cần đón, bản cô tự về .
Thế nhưng cất công tới , câu đó thì rõ ràng là mất hứng.
Cô bước xuống xe đạp, thuận miệng hỏi: “Anh bộ tới ?”
“Ừ.” Tần Văn Hoắc tự nhiên đón lấy chiếc xe đạp, đó sải chân dài bước qua, một chân chống đất, hiệu cho cô lên yên .
Phó Minh Tuyết vội vàng lên.
Tần Văn Hoắc thấy cô ngay ngắn liền dùng sức đạp một cái, chiếc xe đạp tức thì lao vút một quãng xa.
Lúc hai đạp xe rời , Từ Minh khéo bước nên thấy bộ.
Cậu vốn tưởng Phó Minh Tuyết chỉ để lừa , ngờ cô thực sự kết hôn, còn chồng tới tận nơi đón tan ca.
Gạt nỗi hụt hẫng trong lòng, lẳng lặng cất bước về phía khu ký túc xá...
...
Phó Minh Tuyết ở yên lên tiếng.
Thực cô cũng chẳng nên điều gì.
Có điều, ở yên xe đạp thế , cô cảm thấy thà để tự đạp còn hơn.
Dù nếu tự đạp thì cái m.ô.n.g của cô cũng chịu khổ chịu tội như .
lúc , Tần Văn Hoắc cất tiếng hỏi: “Ngày mai thị trấn, em cần mua thứ gì ?”
Phó Minh Tuyết tiếng bất thình lình cho giật nảy .
“Không , bây giờ em chẳng thiếu thứ gì cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-164-tan-van-hoac-toi-don-vo.html.]
Ngay đó cô chợt nhớ một chuyện: “Kiện hàng gửi từ Bắc Kinh tới của chúng đến đúng ?”
“ , ngày mai định nhận bưu phẩm đấy. Nếu em mua gì thì tiện thể mua luôn cho.”
“Anh lấy bưu phẩm là , em gì cần mua .”
“Thế cũng .” Tần Văn Hoắc cũng nhiều về chủ đề nữa.
Dù ngày mai nếu thấy thứ gì mua thì cứ trực tiếp mua về là xong.
Sau đó cố gắng tìm thêm vài đề tài để chuyện.
Thế nhưng thực sự kinh nghiệm ở chung với phái nữ, quả thực chẳng nên hỏi điều gì.
Nghĩ mãi nửa ngày, mới rặn một câu: “Công việc của em thuận lợi ?”
“Cũng tạm.” Công việc của cô thuận lợi cũng chẳng thể nhiều .
Hai chữ lập tức chặn luôn đề tài trò chuyện của hai .
Tần Văn Hoắc:...?
May mà quãng đường cũng quá xa.
Rất nhanh xe về tới nơi.
Phó Minh Tuyết nhanh chóng nhảy xuống xe.
Cửa khóa, cô đẩy cửa bước trong.
Lần cô cất tiếng gọi.
Tần Văn Hoắc dắt xe đạp theo bước , khẽ một câu: “Anh bảo cần dậy , tối nay nấu cho bát sủi cảo ?”
“Khỏi cần, em đói.” Buổi tối Phó Minh Tuyết ăn khá nhiều, lúc cũng chẳng thấy đói bụng.
Cô tắm rửa .
Không ngờ tới khi cô bước định về phòng thì thấy Tần Văn Hoắc bưng một bát sủi cảo nóng hổi tới.
“Em ăn một chút , đây là gói từ chập tối đấy, sẵn tiện em nếm thử xem .”
Phó Minh Tuyết vốn ăn, nhưng lúc thấy bát sủi cảo bốc khói nghi ngút thì cô thấy thèm.
“Em ăn hết , lấy thêm một cái bát sớt bớt ...”
“Không cần , em ăn hết thì cứ để thừa .” Tần Văn Hoắc đỗi tự nhiên.
Anh cảm thấy việc ăn đồ thừa của vợ chẳng gì to tát cả.
Dù thì tối qua hai họ cũng trở thành vợ chồng thực sự .
(Hết chương)