Ánh mắt của Tần Văn Hoắc dời khỏi Chu Hiểu Hồng, đó thản nhiên quét về phía Lữ Phong.
Anh lạnh lùng cất lời: “Lữ Phong, cô vợ của lạ thật đấy! Không việc thì cứ nhất quyết đòi vợ cho, giờ sắp xếp công việc cho thì cô vẻ chê bai mắt nhỉ!”
Lữ Phong lúc mặt mày đỏ bừng lên.
Cậu hổ ngượng ngùng.
“Cảm ơn Đoàn trưởng Tần, chúng tạm thời thật sự cần việc .”
Vợ là thế nào ?
Để cô quét sân trường?
Đó là chuyện thể nào.
Về nhà chắc chắn cô sẽ loạn với cho mà xem.
Sắc mặt Tần Văn Hoắc bỗng đanh , lạnh giọng chất vấn:
“Lữ Phong, nếu vợ thật lòng việc, thì năm bảy lượt tới nhà loạn cái gì? Vợ là ban quản lý phân công việc cho nhà quân đội ? Cô cũng mới điều động công tác tới đây, lấy quyền hạn lớn như thế?”
“ hy vọng đây là cuối cùng của hai . Nếu thì chỉ thể báo cáo lên cấp xử lý thôi.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mặt Lữ Phong thoắt xanh thoắt trắng: “... sẽ để cô sang đây nữa.”
Tần Văn Hoắc lạnh lùng : “Tốt nhất là như .”
Lữ Phong hổ gật đầu, đó kéo mạnh Chu Hiểu Hồng rời .
Chu Hiểu Hồng vẫn chịu .
Lữ Phong sa sầm nét mặt, đầu tiên tỏ cứng rắn: “Nếu cô thì đưa cô về quê đấy.”
Lần Chu Hiểu Hồng tức giận thôi: “Được lắm Lữ Phong, đồ vô lương tâm nhà , dám đòi đưa về quê ? Sao nào, bắt đầu chê bai đấy ?”
Cô vung từng nắm đ.ấ.m giáng thùm thụp lên Lữ Phong.
Tần Văn Hoắc lạnh lùng màn kịch hề , dứt khoát buông một câu: “Vậy thì để Lữ Phong cùng về làng với cô, như thế cô cũng chẳng lo chê bai cô nữa.”
Lời đanh thép đầy uy lực khiến Chu Hiểu Hồng lập tức dừng tay.
Cô dám tin đầu Tần Văn Hoắc, mà chồng cô xuất ngũ?
“ thể để thủ tục rời cùng cô ngay hôm nay, nào, vui ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-161-vay-thi-cung-roi-di-ai-cung-dung-che-bai-ai.html.]
Mặt Chu Hiểu Hồng nghẹn thành màu tím tái, vui cái nỗi gì chứ!
Chồng cô mà xuất ngũ về làng thì cô còn trông cậy ?
Cùng về quê ruộng? Ngày ngày bán mặt cho đất, bán lưng cho trời ?
Tần Văn Hoắc chẳng buồn phí lời với cô , ánh mắt sắc bén quét thẳng sang còn .
Giọng càng thêm phần nghiêm nghị lạnh lẽo: “Lữ Phong, xử lý cho việc nhà của , nếu thì hậu quả đấy.”
Lữ Phong tái mét mặt mày: “Rõ! ... sẽ .”
Cậu kéo mạnh Chu Hiểu Hồng rời : “Đi mau, đừng gây chuyện cho nữa.”
Lần , Chu Hiểu Hồng dám chống cự chút nào mà ngoan ngoãn theo.
So với việc công tác, cô càng sợ chồng buộc xuất ngũ về quê hơn.
Xung quanh cũng vài vây xem, họ một nữa tận mắt chứng kiến uy thế của vị “Diêm Vương mặt lạnh” Tần Văn Hoắc, đúng là quá đỗi đáng sợ.
Khi ánh mắt Tần Văn Hoắc quét qua đám đông, những vây xem lập tức tản hết.
Thế nhưng một bước đến mặt Tần Văn Hoắc.
Đó chính là Hách mẫu ở nhà bên cạnh.
“Đồng chí , công việc quét sân trường mà thể cho nhà ?”
Tần Văn Hoắc sang Hách mẫu.
Dù mới tới tối qua, nhưng ban sáng vẫn tiếng của bà thím .
Dù ngoài thính lực nhạy bén, trí nhớ của cũng cực kỳ xuất sắc.
Ngay lập tức nhận đây là của nhà bên cạnh.
Nói cách khác, bà là của Hách Vinh.
“Nhà bác thiếu việc đúng ? Vậy thì bảo Hách Vinh đến tìm Vương Hồng Hà đăng ký, bên đó phụ trách mảng công việc cho nhân bộ đội.”
Hách mẫu bất mãn tột cùng: “Chẳng ban nãy công việc quét dọn ở trường học ? Người khác cần thì cho nhà cũng mà!”
(Hết chương)