lúc Phó Minh Tuyết chuẩn mặc quần áo rời giường.
Cánh cửa mở , kẻ cầm đầu tội đêm qua sải bước .
Tần Văn Hoắc thấy vợ tỉnh liền bước gần.
“Sao ngủ thêm một lát nữa? Chẳng bảy giờ rưỡi vợ mới ? Giờ vẫn còn sớm mà.”
Phó Minh Tuyết bực dọc lườm một cái xéo sắc.
Đến lúc mới hôm nay cô ?
Tối hôm qua nào nương tay nửa phần .
Tần Văn Hoắc chạm ánh mắt của cô, cõi lòng khỏi xao động.
Anh của ngày hôm qua và của ngày hôm nay, cảm giác dành cho cô khác biệt.
Trải qua đêm qua, trái tim và tâm trí hình bóng cô lấp đầy.
Anh quý cô bao.
Hóa , cảm giác kết hôn tuyệt vời đến thế.
Phải là... nay từng .
“Anh nhờ hầm canh gà bồi bổ cho vợ , lát nữa vợ uống nhiều một chút nhé.”
Phó Minh Tuyết thấy câu , hai mắt lập tức trợn tròn.
Cô thể tin nổi.
Cô chấn động bàng hoàng.
Cô nghiến răng nghiến lợi: “Anh chạy bảo là hầm canh tẩm bổ cho em?”
Thế thì cô chẳng tỏng đêm qua xảy chuyện gì ?
Tần Văn Hoắc giải thích: “Anh đang mổ gà, đúng lúc dậy thấy, bèn bảo với là vợ vất vả, thịt con gà để bồi bổ cho vợ.”
Vấn đề mấu chốt là, mổ sạch con gà mái mà hôm qua Phó đổi về để đẻ trứng.
Phó Minh Tuyết xong lời , dứt khoát ngã vật trở giường.
Rồi kéo chăn trùm kín mít qua đầu... A a a! Thà để cô c.h.ế.t vì hổ cho xong!
Sao cầm loa phóng thanh thông báo luôn cho cả thiên hạ tối qua hai gì chứ?
Tần Văn Hoắc thấy cô trùm kín mít cả , khóe môi nén nổi nụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-159-co-vo-that-tot.html.]
Nơi đáy mắt thâm trầm ngập tràn ý rạng rỡ.
Vợ thật sự quá đáng yêu...
“Vợ , em cần hổ , chúng là vợ chồng, huống hồ đó động phòng, tối qua bù chẳng là chuyện bình thường nhất ? Tối qua mà chẳng xảy chuyện gì thì mới là lúc lo lắng đấy.”
Phó Minh Tuyết nổi nữa, cô xốc tung chăn , mặt đỏ bừng gầm khẽ về phía : “Im miệng!”
Nghe xem đang thứ lời quái quỷ gì !
Tần Văn Hoắc thấy mặt cô đỏ lựng như thế cũng chẳng dám trêu chọc thêm nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Vợ mà thực sự nổi giận, tối nay cho ngủ cùng thì tính ?
Tối qua nếm hương vị nhất đời , tuyệt đối ngủ một nữa.
“Anh ngoài đây.”
Anh bước chân ngoài.
Phó Minh Tuyết bấy giờ mới dần bình tĩnh .
Hai tay cô vỗ vỗ lên gò má nóng ran của , tự an ủi bản : chẳng gì to tát cả.
Đợi nhiệt độ mặt hạ xuống hết, cô mới chậm rãi rời giường.
, cô chợt nhớ tối qua gián đoạn việc sách.
Đêm qua sách, coi như lãng phí uổng công hai tiếng đồng hồ miễn phí.
Lại còn nữa, nhiệm vụ hằng ngày của cô vốn dĩ cũng phần thưởng, tối qua cũng thành...
Hay lắm, đàn ông quả nhiên thể dây dưa , chỉ tổ ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của cô.
—
“Con rể , lúc con mới tới, là đồng chí Tiểu Dương đem gạo mì nọ tới cho, nhiều thứ lắm. Nghe là do Tạ chỉ đạo sắp xếp, khi nào tiện con đưa tiền cho Tạ chỉ đạo nhé.”
“Vâng , con . Tiền con sẽ gửi trả.” Tần Văn Hoắc tiếp: “Mẹ, mấy ngày nay vất vả cho quá.”
“Vất vả gì . À đúng , chuyện công việc đợt con đừng nhọc lòng thu xếp cho nữa, quyết định cứ ở nhà trông nom hai đứa nhỏ, tự trông nom vẫn yên tâm hơn.”
Tần Văn Hoắc câu liền hiểu ngay ý của vợ.
Anh vô cùng cảm động: “Con cảm ơn !”
“Khách sáo cái gì chứ, hai đứa nhỏ cũng quý lắm, hơn nữa chúng ngoan ngoãn dễ nuôi lắm. À , tiếng đầu tiên chúng gọi là bà ngoại đấy!”
Tần Văn Hoắc cảm thấy điều : “Tụi nhỏ tuổi tuy còn bé, nhưng cũng ai đối xử thật lòng với , là chúng mến đấy ạ!”