Phó Minh Tuyết sợ lo lắng, lập tức cất cao giọng đáp một câu: “Mẹ, con về đây.”
Sau đó, trong lúc đẩy cổng lớn , cô liền đầu trừng mắt đàn ông bên cạnh một cái thật dữ dội.
Rồi cô bước sân.
Khóe môi Tần Văn Hoắc khẽ nhếch.
Anh cũng chẳng bận tâm tới cái trừng mắt ban nãy của cô.
Thị lực , dù chỉ ánh trăng, vẫn thể rõ vẻ mặt khuôn mặt cô.
Tuy nhiên, nãy phía cô quả thực chút bất ngờ.
Ban đầu tưởng bóng lén la lén lút cửa nhà , xem là kẻ nào gì, mới lặng lẽ tiến gần.
Đến khi lưng cô, mới nhận chính là cô vợ nhỏ của .
Lúc đang định lùi lên tiếng thì ngờ cô đột ngột .
mà, vợ tới bộ đội?
Vào thời điểm , chẳng cô nên học ở Đại học Bắc Kinh ?
Hơn nữa ban nãy cô còn gọi , nên... vợ cũng tới ?
Nén thắc mắc trong lòng xuống, bước sân, thuận tay đóng cổng lớn .
“Anh động tác nhẹ thôi, em bà ...”
Lời Phó Minh Tuyết với Tần Văn Hoắc còn dứt, Phó bước khỏi gian phòng của bà.
“Con gái, ban nãy con chuyện với ai...” Chữ “thế” còn kịp thốt , bà thấy con rể nhiệm vụ trở về.
Bà lập tức mừng rỡ khôn xiết: “Con rể, con cũng về đấy ?”
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Mẹ, con về .”
“Ôi chao, thế thì quá, về là . , con rể, con thương ?”
Trước sự quan tâm chân thành xuất phát từ đáy lòng của vợ, Tần Văn Hoắc cũng xúc động.
“Mẹ, con thương. , qua đây từ bao giờ thế ạ?”
“Mẹ con mới qua hôm , chuyện thì dài dòng lắm, để Minh Tuyết với con , chút gì cho con ăn .”
Tần Văn Hoắc vốn phiền vợ, ngặt nỗi lời ngăn cản còn kịp khỏi miệng thì cái bụng dở chứng của réo lên ầm ĩ mừng rỡ.
Tần Văn Hoắc chút ngượng ngùng, vành tai ửng đỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-156-sao-the-em-khong-the-qua-day-a.html.]
Lúc đầu , vặn chạm ánh mắt mang chút trêu chọc của Phó Minh Tuyết.
Anh khẽ ho một tiếng xua tan lúng túng, hỏi: “Sao em qua đây?”
Phó Minh Tuyết câu đó bèn vặn : “Sao thế, em thể qua đây ?”
“Đương nhiên là , nhưng mà em qua đây chắc chắn vì theo diện tùy quân.”
Tần Văn Hoắc ngốc.
Nếu cô diện tùy quân thì cũng sẽ chẳng đời nào đợi về mà đến thẳng bộ đội.
Huống chi, chẳng cô tới Đại học Bắc Kinh học đại học ?
Chẳng lẽ truyền tin trọng thương?
Phó Minh Tuyết cũng nhảm nữa, thẳng thắn đáp: “Em điều động công tác sang đây. Hiện tại đang việc ở Nhà máy Động cơ bên , kỹ sư.”
Tần Văn Hoắc:...?
Lời cô , hiểu nổi ý tứ bên trong?
“Em bảo em điều động công tác đến Nhà máy Động cơ kỹ sư?”
Chuyện hệt như nghìn lẻ một đêm .
Khiến chút khó mà tin nổi.
“ .” Phó Minh Tuyết gật đầu.
Trên mặt lộ chút đắc ý nho nhỏ.
“Bây giờ em còn là tổ trưởng tổ nghiên cứu chế tạo mới thành lập của nữa đấy.”
Tâm thái của cô lúc chẳng khác gì những cô gái mười bảy mười tám tuổi, việc sống khiến cô trở nên ngây ngô trẻ con trở .
Tần Văn Hoắc:...?
Có chút khó tiêu hóa lượng thông tin .
Cô, kỹ sư? Tổ trưởng tổ nghiên cứu chế tạo?
Rốt cuộc là tình hình thế nào?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“... Em học đại học ? Giờ em thế , đại học tính thế nào?”
Anh chẳng hề tự đa tình đến mức tưởng rằng cô vì nên mới cố ý chạy tới đây việc.
Từ đầu gặp cô, cho đến lúc cô đột nhiên đòi kết hôn với , từng thấy một chút tình ý nào dành cho trong ánh mắt cô gái .