Vương Hương lập tức : “Thế thì , sáng nay bắt về cho bác, bác cứ yên tâm, bảo đảm chọn cho bác mấy con khỏe mạnh.”
Phó mẫu vội vàng cảm ơn: “Cảm ơn thím nhiều quá, hết bao nhiêu tiền để gửi cho thím—”
“Nhà họ bán một đồng một con gà con, bác lấy mười con thì đưa mười đồng.”
“Được. nhà lấy tiền đưa thím. À đúng thím, quanh đây nhà ai đổi gà mái ? Nhà đổi lấy hai con gà mái đẻ trứng.”
“Hai con gà mái đúng ? Để hỏi thăm giúp bác, nếu khu gia quyến ai đổi thì sang thôn lân cận hỏi bà con bên đó, chắc là đấy.”
“Nếu bác tem phiếu thì càng , bà con ở quê chuộng các loại phiếu lắm.”
Bộ đội phát tem phiếu, nhưng trong thôn thì . Thế nên nhiều trong thôn thích đổi đồ lấy tem phiếu với các gia đình quân nhân.
“Cái chứ, thế thì phiền thím quá.”
Vương Hương xua tay: “Có gì , phiền hà gì cơ chứ, chúng đều là hàng xóm láng giềng cả mà.”
Phó mẫu vô cùng mừng rỡ vì gặp hàng xóm bụng .
Bằng , nếu hai bên đều là kiểu như mụ già nhà họ Hách thì bà ở đây sẽ ngột ngạt c.h.ế.t mất.
Bà nhà lấy mười đồng mang đưa cho Vương Hương.
Vương Hương cũng chia cho Phó mẫu ít hành lá trong nhà để trồng, ngoài còn đưa cho bà một gói hạt giống rau.
Điều khiến Phó mẫu vô cùng phấn khởi.
Đến trưa, Vương Hương những mang về mười con gà con mà còn đem sang hai con gà mái.
Chuyện khiến Phó mẫu mừng rỡ khôn xiết.
Bà vội vàng hỏi hết bao nhiêu tiền thanh toán ngay cho Vương Hương.
Hơn nữa, bà còn lấy sáu cái bánh bao nhân thịt hồi sáng đưa cho Vương Hương.
“Bác ơi, thế , dám lấy của bác.”
“Cầm lấy thím, để lũ trẻ nhà thím nếm thử, thím chẳng bảo chúng là hàng xóm ? Sáng nay thím giúp một việc lớn như thế, cho mấy đứa nhỏ mấy cái bánh bao thì ? Thím lấy là giận đấy.”
Vương Hương thấy đành nhận lấy.
“Cảm ơn bác nhé!”
“Khách sáo gì chứ.”
Hách mẫu ở nhà bên thấy cảnh thì ghen ghét đỏ cả mắt.
Mụ thấy con mụ họ Phó bên cạnh đúng là đồ tâm địa xa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-155-la-anh.html.]
Rõ ràng đều là hàng xóm với , dựa mà cho nhà bên chứ cho nhà mụ?
Nhà mụ cũng con nít cơ mà!
Lúc Phó mẫu thì thấy mụ già nhà họ Hách đang trừng trừng .
gì thì bà cũng chẳng buồn để tâm.
Việc bà cần còn nhiều lắm.
Chẳng hạn như dựng một cái chuồng nhỏ cho lũ gà con, dựng thêm chuồng cho hai con gà mái.
Còn xới hai mảnh đất trong sân lên để sớm gieo hành lá với hạt giống rau xuống nữa.
Phó Minh Tuyết vùi công việc, bản vẽ ban đầu của cô chỉ là bản thiết kế mẫu mã tổng thể.
hiện tại, cô chi tiết hóa bộ các chi tiết bên trong.
Cho nên những bản vẽ đều thành thật nhanh.
Như mới thể sớm tiến hành chế tạo thử nghiệm.
Đến tối, cô vẫn tận mười giờ đêm mới về tới nhà.
lúc cô đang mở cửa, bỗng nhiên một bóng đen xuất hiện ngay lưng cô.
Điều khiến cô suýt nữa sợ mất mật, lập tức xoay quát lớn: “Ai?”
“Là .” Tiếng của Tần Văn Hoắc vang lên.
Trời tối đen như mực.
Phó Minh Tuyết kỹ , đúng thật là Tần Văn Hoắc.
Mặt cô lập tức đen như đ.í.t nồi: “Anh lưng em gì thế hả? Không dọa thể dọa c.h.ế.t ?”
Tần Văn Hoắc tự đuối lý.
“Anh xin , là của , nghĩ sẽ vợ sợ, bây giờ vợ thấy thế nào ?”
Phó Minh Tuyết bực dọc đáp: “Còn sống đây.”
Tần Văn Hoắc:...?
lúc , giọng của Phó mẫu cất lên: “Minh Tuyết về đấy con?”
(Hết chương)