Phó Minh Tuyết cạn lời tột độ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Người nực thật đấy, còn cô giới thiệu việc .
“Xin , việc tuyển công nhân ở nhà máy chúng thuộc phạm vi quản lý của , vả cũng mới chuyển công tác tới đây, căn bản chẳng gì về chuyện tuyển dụng của nhà máy cả—”
“Đồng chí Phó, chuyện khó cô, nhưng nhà quả thực quá khó khăn. Cả nhà chỉ trông chờ chút phụ cấp của Lữ, thực sự nuôi nổi cả một gia đình đông đúc thế . Cô xem, thể giúp một tay —giúp tìm một công việc ở Nhà máy Động cơ với. Trước đây từng công tác tuyên truyền, phòng tuyên truyền phù hợp, đương nhiên những vị trí khác cũng , câu nệ .”
“À , học hết cấp ba, tính toán sổ sách các thứ đều thạo.”
Phó Minh Tuyết:...?
“Xin chị, việc tuyển dụng của nhà máy thực sự việc quản, hôm nay sắp muộn giờ , xin phép .”
Cô thèm cho cơ hội tiếp, đạp xe thẳng.
Chu Hiểu Hồng với sắc mặt tối sầm.
Người phụ nữ ý gì đây? Bản cô công việc thì thể đỡ đần khác một chút ?
Huống hồ, cô đòi phụ nữ nhường công việc của .
Mà chỉ nhờ xem giúp trong nhà máy vị trí nào thích hợp thôi mà.
lúc , Phó mẫu sa sầm mặt mày bước ngoài.
Bà thẳng mặt đối phương: “ cho cô , cô trơ trẽn thôi nhé, sáng sớm ngày đòi con gái giới thiệu việc , nó là của phòng nhân sự chắc? Cô cần việc thì mà tìm khác, đừng sáng bảnh mắt chặn đường con gái .”
Hôm qua bà thấy ả cũng mặt trong đám .
Hừ, xem chuyện ngày hôm qua chẳng khiến ả hối cải chút nào.
Bằng sáng sớm thế mò tới?
“Thím, thím chuyện kiểu đó chứ? chỉ Phó Minh Tuyết để ý xem trong nhà máy của cô vị trí nào còn trống thôi, việc cũng mất công mất buổi gì của cô , ?”
Phó mẫu khẩy: “Bây giờ là thời buổi nào ? Nhà máy nếu chỗ trống thì đến lượt ngoài chắc? Huống chi con gái mới chuyển tới, nó chẳng quyền hành lớn thế . Giờ thì cô mau cút , là để báo với lãnh đạo về cái thói sáng sớm đến chặn cửa của cô?”
“Bà, bà đúng là đồ vô lý hết sức.” Chu Hiểu Hồng tức đến đỏ bừng cả mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-154-co-benh.html.]
Cô cho rằng đây là chuyện gì to tát.
Nhờ Phó Minh Tuyết để mắt tìm việc giúp thì ?
Huống chi bản Phó Minh Tuyết chẳng cũng cửa mà đó ? Thế thì tìm cho cô một công việc khó khăn lắm ? Sao thể giúp đỡ một chút chứ?
Cô hậm hực xoay bỏ một mạch.
Phó mẫu:...?
Đồ thần kinh! Rốt cuộc là ai lý lẽ ở đây hả?
lúc , Vương Hương nhà bên cạnh bước , chị thấy hết.
Về chuyện ngày hôm qua, chị cũng nhiều kể .
Dù thì chuyện hôm qua chị Vương dẫn cả đám đến kiếm chuyện truyền khắp cả khu gia quyến .
Chị chỉ tiếc hôm qua chợ phiên thị trấn về muộn quá.
Chỉ ngờ sáng nay chứng kiến thêm màn .
“Bác, bác cũng đừng giận gì, cái cô Chu Hiểu Hồng khó ưa lắm, như cô bao giờ sai , sai bao giờ cũng là khác, bác đừng thèm để ý đến cô .”
Phó mẫu khẩy: “ , cái loại đầu óc vấn đề, ả việc thì liên quan quái gì đến con gái ? Con gái là lãnh đạo của ả chắc? Còn lo cho ả nữa ?”
“ thế đấy, đừng thèm chấp cô . À bác, bác đang tìm gà con giống ?”
Lời của Vương Hương khiến mắt Phó mẫu sáng rực lên: “Phải , ở thế thím? bỏ tiền mua.”
Hai chữ “bỏ tiền” cùng bà một cách cẩn trọng.
“Bác mấy con? Mười con đủ ?”
Phó mẫu vội vàng gật đầu: “Đủ, đủ .”
(Hết chương)