Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 145: Người Của Đơn Vị Tới

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:14:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mua nhiều thế ?” Mẹ Phó thấy xót tiền.

 

Lúc khi mua thì cứ thấy trong nhà thiếu cái hụt cái .

 

giờ cả đống đồ thế , bà chỉ hận thể đem trả hết.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Mẹ, đừng tiếc nữa, ôm chắc hai đứa nhỏ , để con buộc hết đống lên xe.”

 

“Được .” Mẹ Phó cõng một đứa lưng, tay ôm đứa còn .

 

Phó Minh Tuyết nhanh nhẹn treo hết các thứ đồ mua lên ghi-đông xe đạp.

 

“Thế con? Có khó đạp quá ? Hay là để bộ về cho xong.”

 

Mẹ Phó thấy bộ vẫn an hơn.

 

“Mẹ, cần bộ , con chở mà. Chúng qua chợ xem thêm chút nữa...”

 

Mẹ Phó ngắt lời cô ngay tắp lự: “Còn xem cái gì nữa? Mau về thôi, ngần đồ là đủ cho chúng dùng lâu lắm , thiếu gì thì lên thị trấn mua, ngày rộng tháng dài chứ ngày một ngày hai .”

 

Huống hồ con họ mới chân ướt chân ráo tới đây, tay xách nách mang mua cả đống lớn đống nhỏ thế , lỡ chọc đỏ mắt ghen ghét thì ?

 

Mới chỉ đống đồ hôm qua đồng chí Tiểu Dương mang tới thôi mà khiến thèm thuồng ghen tị đến mức đó , giờ mua thêm nhiều thế nữa... bụng từng suy diễn cái gì.

 

Biết chừng còn gây ảnh hưởng đến con rể.

 

“Về thôi về thôi, mau về nhà con.”

 

Phó Minh Tuyết thấy kiên quyết như đành đồng ý.

 

“Dạ .”

 

Cô bước qua gióng xe đạp , một chân chống xuống đất.

 

“Mẹ, lên cho vững .” Đang cõng một đứa ôm một đứa thế , chắc chắn thể nhảy lên yên lúc xe đang chạy .

 

Trong lòng Phó vẫn thấy hãi hãi.

 

Bà cẩn thận từng li từng tí lên yên .

 

Phó Minh Tuyết thấy vững vàng, liền đạp bàn đạp một cái—chiếc xe vút .

 

Đi bộ thì mất một tiếng, còn đạp xe đạp thì chỉ nửa tiếng là tới nơi.

 

Tuy nhiên, Phó Minh Tuyết nghĩ đến việc chở , hai đứa nhỏ cùng một đống đồ cồng kềnh.

 

Nên cô đạp xe khá chậm rãi.

 

Khi về đến doanh trại thì mất chừng bốn mươi phút.

 

“Ủa, ai nhỉ? Sao cửa nhà thế ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-145-nguoi-cua-don-vi-toi.html.]

Mẹ Phó tinh mắt thấy tiên.

 

Phó Minh Tuyết cũng thấy, dù ngoài đàn ông thì còn đỗ cả một chiếc xe con nữa, đủ để thu hút ánh .

 

Cô đạp xe tới cửa nhà dừng .

 

Một chân chống xuống đất: “Mẹ, xuống ạ.”

 

Mẹ Phó vội vàng trèo xuống xe.

 

Giây phút hai chân chạm đất, bà kìm thở phào nhẹ nhõm.

 

Rốt cuộc cũng về tới nhà, cả quãng đường ... tim bà cứ đập thình thịch thon thót.

 

Sau bà sẽ mua nhiều đồ thế nữa.

 

Không đúng, tuyệt đối thèm ngoài cùng con gái nữa!

 

“Đồng chí ơi, tìm ai thế?”

 

Mẹ Phó lên tiếng hỏi thanh niên .

 

Người thanh niên đưa mắt về phía Phó Minh Tuyết: “Xin hỏi, cô là đồng chí Phó Minh Tuyết ?”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Phải.”

 

Chàng trai trẻ thở phào nhẹ nhõm: “Chào đồng chí Phó Minh Tuyết, là Tiểu Lý ở Nhà máy Động cơ, qua đây để đón đồng chí Phó tới Nhà máy Động cơ. Xin hỏi bây giờ đồng chí Phó thể ngay ?”

 

Lúc thấy , Phó Minh Tuyết đoán phận .

 

Giờ , cô liền gật đầu: “Được chứ, điều đợi vài phút nhé.”

 

Tiểu Lý lập tức gật đầu: “Không thành vấn đề.”

 

Anh nhanh mắt nhanh tay, thấy xe đạp treo nhiều đồ như liền bước tới giúp đỡ.

 

“Đồng chí Phó, để dắt cho.”

 

Phó Minh Tuyết thấy đón lấy xe đạp, đành lùi sang một bên: “Cảm ơn !”

 

Rồi giúp nâng đuôi xe đạp lên.

 

Sau khi trong sân, lúc cô mới đón lấy đứa bé từ trong lòng .

 

Mẹ Phó tự cởi đai tháo đứa bé lưng xuống.

 

Rồi bế đứa bé phòng của bà.

 

Đi ngoài xong, bà nhanh chóng đón lấy đứa bé còn từ tay Phó Minh Tuyết.

 

“Con gái, đơn vị con việc thì con mau sang bên đó .”

 

 

Loading...