Buổi tối, Phó ngủ muộn, bà dọn dẹp căn phòng ở.
Sau đó hai đứa trẻ cũng đưa sang phòng bà ngủ cùng.
May mà hai đứa nhỏ quấn bà ngoại .
Còn Phó Minh Tuyết thì một hưởng thụ căn phòng lớn.
Đêm nay, cô vốn tưởng đổi sang môi trường xa lạ sẽ khó ngủ, ngờ đặt lưng xuống gối chẳng bao lâu, cô chìm giấc ngủ sâu.
Một đêm ngủ ngon giấc.
Sáng hôm cô thức dậy từ sớm.
Rời giường bước ngoài, cô thấy cũng dậy từ lâu, cái sân nhỏ quét dọn sạch bong kin kít.
“Mẹ, dậy sớm thế? Không ngủ ạ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tiếng bước chân chạy bộ rèn luyện buổi sáng của bộ đội phía bên truyền lúc ẩn lúc hiện.
“Mẹ xưa nay chẳng dậy sớm quen ? , hỏi thăm thím Vương bên cạnh , hợp tác xã mua bán ở thị trấn, bộ mất chừng một tiếng. Hôm nay hình như phiên chợ, lát nữa con cũng lên thị trấn xem thử.”
Dù hôm qua đồ mang tới ít, nhưng đồ đạc còn thiếu trong nhà vẫn còn nhiều lắm.
“Vâng, xe nào tiện đường qua .”
Lúc Phó mới sực nhớ một chuyện quan trọng khác: “Khi nào con đến đơn vị trình diện?”
“Chiều nay con ạ! Sáng nay con cùng hợp tác xã mua bán xem , con còn một cái phiếu mua xe đạp, nếu hợp tác xã xe đạp thì chúng mua luôn một chiếc, như con cũng tiện hơn.”
Mẹ Phó thấy con gái quả thực cần một chiếc xe đạp, nếu ngày nào cũng cuốc bộ tới đơn vị.
Mẹ con họ xuất phát muộn, dù cũng đợi hai đứa nhỏ ngủ dậy, đút cơm cho chúng ăn.
Đợi hai đứa ăn no nê xong xuôi, lúc mới bế con cùng xuất phát lên thị trấn.
Họ quá muộn, hàng xóm bên cạnh đợi lâu như thế nên cùng khác lên đường từ sớm .
May mà lúc khỏi cổng doanh trại, vặn xe của Dương Minh chạy tới: “Chị dâu, hai lên thị trấn đấy ?”
Phó Minh Tuyết thấy là , bèn gật đầu: “ , chúng đang định lên thị trấn xem thử.”
Dương Minh lập tức : “Chị dâu, mau lên xe , cũng lên thị trấn, khéo cùng luôn.”
Phó Minh Tuyết ngờ quá giang xe, thế thì đương nhiên là quá .
Thế là cô cùng lên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-144-can-mua-sam.html.]
Xe chạy tới thị trấn, Dương Minh dừng xe thả hai con xuống.
“Chị dâu, bao giờ về?”
Phó Minh Tuyết thật hiểu rõ là cố ý chạy xe đưa hai con cô lên thị trấn.
Lúc cũng tiện phiền thêm nữa.
Cô lập tức : “Đồng chí Dương, chúng còn dạo mua sắm lâu lắm, vả lát nữa sẽ mua một chiếc xe đạp để tự đạp về, cần đón .”
Dương Minh gật đầu: “Dạ , chị dâu, thím, xin phép .”
Cậu nhấn ga một cái lái xe mất.
Phó Minh Tuyết với : “Mẹ, chúng qua hợp tác xã mua bán xem xe đạp nhé.”
“Được.” Mẹ Phó thấy hợp lý.
Hai con nhanh tìm hợp tác xã mua bán.
Quả nhiên thấy bán xe đạp thật.
Có điều là xe đạp gióng ngang 28 inch cổ điển.
“Ở đây xe dáng nữ nhỉ.” Mẹ Phó thấy con gái xe nữ sẽ phù hợp hơn.
Phó Minh Tuyết thấy xe gióng ngang 28 inch hơn, dù chân cô cũng dài.
“Mẹ, mua chiếc .”
Sau đó cô sang bán hàng: “Đồng chí ơi, mua chiếc xe đạp , giá bao nhiêu tiền ?”
“Một trăm năm mươi đồng, các cô phiếu mua xe đạp ?”
“Có ạ.” Phó Minh Tuyết đưa tiền và chiếc phiếu chuẩn sẵn qua.
Nhân viên bán hàng xé hóa đơn, bảo cô sang bên nhận xe là .
“Mẹ, còn mua gì nữa ? Mua hết một lượt luôn !”
“Được.” Mẹ Phó nhiều thứ cần mua.
Bát đũa trong nhà đủ, mua.
Nước tương, muối, đường các loại cũng chẳng còn mấy, đều sắm thêm.
Mua một vòng xong xuôi, tốn mất ít tiền.