Dương Minh cũng chẳng tiện so đo tính toán với một lớn tuổi.
Cậu lập tức : “Xin bác! Đây là đồ chúng mua hộ Tần đoàn, Phó đoàn Hách nhà bác dặn dò gì, nên chúng mua hộ .”
“Nói thế mà , cái gì gọi là chúng dặn? Các chẳng nên đối xử công bằng ? Hơn nữa, con trai bận rộn như thế, để ý mấy chuyện cỏn con chứ?”
Dương Minh:?
Cậu còn chẳng cùng một đoàn với Phó đoàn Hách, dựa cái gì mà để ý mấy việc giúp Phó đoàn Hách chứ?
“Thôi , cũng chẳng thèm so đo chuyện đó nữa, giờ bảo với cũng như cả thôi, các cứ phát cho nhà phần đồ giống y hệt như nhà cô !” Hách mẫu với vẻ mặt vô cùng độ lượng.
Bà cho rằng con trai là lãnh đạo, thì của lãnh đạo như bà cũng chẳng cần so đo chi li với mấy lính quèn gì.
Dương Minh:?
Phó Minh Tuyết cảm thấy con đôi lúc cạn lời thật sự.
“Đồng chí Dương, cứ về ! Chỗ để xử lý.”
Dương Minh lập tức gật đầu, đó cảm thấy vài chuyện cần rõ ràng với nhà khó dây dưa .
“Bác , đồ đạc chúng mang tới cho Tần đoàn là do Tần đoàn tự bỏ tiền phụ cấp mua, bộ đội cấp phát miễn phí . Nếu bác mua thì thể bảo với Phó đoàn Hách.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nói xong tràng , liền vội vã leo lên xe.
Mẹ ơi, chuyện với cái bà thím khó nhằn còn mệt hơn huấn luyện gấp bội phần.
Hách mẫu ngờ bỏ thẳng thừng như .
“Ơ kìa, đừng , ...”
Phó Minh Tuyết thực sự nổi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-142-sao-lai-mat-day-khong-biet-xau-ho-the.html.]
“ bảo , bà thôi, thiếu thốn đồ đạc thì bảo con trai phó đoàn trưởng của bà mà mua, bà khó một đồng chí bộ đội cái gì?”
Hách mẫu lập tức trừng mắt cô: “Mày... mày cái gì?”
Phó Minh Tuyết khẩy: “Nhà bà thiếu thốn đồ đạc như thế, bộ tiền mua ? Cứ nhất quyết bắt đồng chí mua cho các . Con trai bà ? Nếu bà dám thì thể miễn cưỡng hộ một tiếng. Sao đưa thêm tiền cho ruột tiêu nhỉ? Cứ để bà vác cái mặt dày xin xỏ thế .”
Hách mẫu thẹn quá hóa giận: “Mày... mày bảo ai vác mặt dày xin xỏ hả?”
“Ai xin thì đó! Vừa nãy bà xin ? Đồng chí rõ đồ nhà chúng là dùng tiền phụ cấp mua, các thì cũng tự bỏ tiền mà mua chứ!”
“Mày... mày...” Hách mẫu tức đến hộc máu.
Bà thấy đám đông vây xem kéo tới đông đảo, liền dứt khoát vỗ đùi gào : “Trời đất ơi, ức h.i.ế.p quá đáng ! Hai con nhà đó ở tàu hỏa bắt nạt chúng , ngờ tới tận bộ đội mà cô còn ức h.i.ế.p dân nhà quê chúng ...”
“Dân nhà quê chúng đắc tội gì với cô chứ? Cứ để cô coi thường khinh rẻ thế ...”
Đám nhà quân nhân vây quanh xem lập tức Phó Minh Tuyết bằng ánh mắt khác lạ.
Dù thì dáng vẻ rạng rỡ xinh , quần áo tinh tươm của cô rõ ràng là lối ăn mặc của tiểu thư thành phố.
Nhìn Hách mẫu— vận quần áo vải thô, đúng chuẩn từ nông thôn .
Chẳng lẽ, vợ của Tần đoàn coi thường bà thím nông thôn thật ?
Thế thì quá đáng thật đấy?
lúc , một tiếng quát giận dữ vang lên: “Mày bốc phét thôi!”
Mẹ Phó xông , trừng mắt giận dữ Hách mẫu: “Trên tàu hỏa là do chính mụ kiếm chuyện , đ.á.n.h đập hành hạ con dâu mụ, giờ còn dám chúng coi thường mụ ? Chúng quen gì mụ ? Coi thường mụ cái gì hả?”
“Còn bày đặt lôi dân nhà quê , bà đây cũng là dân quê chính gốc đây , thấy giở thói ăn vạ như mụ nhỉ?”
“Ngần tuổi đầu mà mặt dày vô sỉ đến cùng cực. Đống đồ là do con rể nhờ đồng chí Tiểu Dương bỏ tiền túi mua, cớ mụ cứ vác cái mặt mo đòi ăn của thế? Lại còn nhất quyết đòi biếu cho mụ một phần nhiều y như nhà chúng , hả, con trai mụ tiền ? Không tiền thì mà ứng phụ cấp !”