Cũng chính nhờ vụ việc mà quãng đường tiếp theo diễn êm hơn nhiều.
Tuy rằng bà chồng ác nghiệt vẫn đôi ba đ.á.n.h mắng cô con dâu.
tiếng mắng lớn, Phó Minh Tuyết và cô cũng buồn để ý tới nữa.
Bản vùng lên phản kháng thì ngoài như bọn họ thêm gì?
Đến buổi trưa, Phó mẫu định lấy nước nóng.
Bà tính đến hai đứa nhỏ nên mang theo một chiếc phích nước lên tàu.
Phó Minh Tuyết thấy cầm phích nước bèn đón lấy ngay, “Mẹ, để con cho, ở đây trông chừng bọn trẻ là .”
Phó mẫu gật đầu, “Được , nhanh về nhanh nhé con.”
Phó Minh Tuyết chỉ xách theo chiếc phích nước mà còn mang theo cả hai chiếc bình sữa.
Đi tới chỗ lấy nước nóng tàu hỏa, tiên cô tráng sạch bình sữa, đó rót đầy nước nóng phích.
Rất nhanh đó cô xách đồ trở về.
“Đưa cho , để pha sữa bột cho hai đứa nhỏ.” Phó mẫu sớm lấy hộp sữa bột từ trong bọc hành lý .
Phó Minh Tuyết đưa qua cho bà.
Hộp sữa bột pha , mùi thơm ngọt ngào lập tức lan tỏa khắp khoang tàu.
Hai đứa trẻ đối diện thèm thuồng chằm chằm chớp mắt.
Đứa lớn thậm chí còn mếu máo lên, “Bà nội ơi, cháu cũng uống.”
Bà chồng độc ác tuy ưa con dâu và cháu gái nhỏ, nhưng bà rõ ràng cưng chiều đứa cháu trai .
Lúc , thấy cháu trai cưng lóc đòi ăn.
Bà xót ruột vô cùng.
Bà cấu mạnh con dâu một cái, hiệu cho cô sang bên xin một ít.
Cô con dâu trẻ lập tức hiểu ngay ý của chồng, mặt cô thoắt cái đỏ bừng lên vì hổ.
Cô lập tức mặt nơi khác, c.ắ.n răng chịu đau coi như thấy.
Cô vứt nổi lòng tự trọng cái chuyện mất mặt .
Bà chồng tức đến run .
Bà cấu càng mạnh hơn, nhưng đứa con dâu xui xẻo vẫn kiên quyết lời.
Bà tức đến nghẹn họng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-138-nhin-cac-nguoi-keo-kiet-chua-kia.html.]
lúc , đứa cháu trai cưng của bà càng gào t.h.ả.m thiết hơn, “Bà nội, cháu uống, cháu cũng uống.”
Bà chồng ác nghiệt thực sự hết cách .
Bà lập tức dày mặt sang với Phó mẫu: “Bà em ơi, sữa bột của bà nhiều thế, chia cho cháu trai một ít ?”
Phó Minh Tuyết cũng cạn lời với hạng .
Sao da mặt của thể dày đến mức độ đó chứ?
Phó mẫu:?
Trời đất, mụ đàn bà ác độc lấy cái bản mặt dày như chứ? Chẳng lẽ bà quên bẵng chuyện nãy lớn tiếng c.h.ử.i rủa bọn họ ?
Bà chút khách khí mắng thẳng mặt, “Mặt bà dày bao nhiêu hả? Không thấy hai đứa bé nhà còn nhỏ thế ? Đến miếng ăn của đứa bé tí thế mà các cũng dòm ngó cho ?”
Sữa bột quý giá chừng nào chứ? Nếu như đứa trẻ đối diện còn đỏ hỏn thì bà khi động lòng trắc ẩn mà cho một chút.
nó năm tuổi đầu , cái tuổi hiểu chuyện, thế mà cứ thấy đồ ăn của khác là gào đòi cho bằng , rõ ràng là nuông chiều đến mức hỏng .
Bà chồng tức giận thôi.
“Nhìn các keo kiệt kìa, cả một hộp to đùng thế cho một ít thì ?”
Phó mẫu lạnh, “Bọn keo kiệt đấy thì ? Bà keo kiệt thì ngoài còn đầy tiền ăn cơm kìa, bà đem tiền cho họ .”
Bà chồng trợn trừng mắt, “ việc gì đem tiền cho bọn họ?”
“Thế việc gì đem đồ uống của cháu cho các ? Đừng đến phiền chúng nữa.” Phó mẫu tỏ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Bà chồng tức nổ đom đóm mắt, đang định c.h.ử.i đổng lên thì chạm ngay ánh mắt sắc lẹm, lạnh như băng của Phó Minh Tuyết.
Bà lập tức nín bặt, rụt cổ .
“Không cho thì thôi.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Cháu ngoan, đừng nữa, chúng thèm uống cái thứ đó, bà nội cho cháu kẹo ăn nhé.”
Bà móc từ trong túi một viên kẹo.
Thằng bé thấy kẹo thì hai mắt sáng rực lên, lập tức nín mỉm .
Ba ngày dài dằng dặc tàu hỏa khiến mấy trong khoang ai nấy đều vô cùng mệt mỏi.
Khi loa phát thanh của ga tàu vang lên thông báo đến trạm, Phó mẫu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, “Con gái, đến nơi ?”
“Vâng ạ. Mẹ, chúng xuống xe thôi, bế chắc bọn trẻ nhé, hai cái bọc hành lý cứ để con xách.”
(Hết chương)