Phó mẫu thấy thể giúp gửi bưu điện thì trong lòng đương nhiên là mừng rỡ khôn xiết.
Bà vội vàng đem bộ đồ đạc mà thức trắng đêm hôm qua để thu dọn ngoài để đóng gói.
Những thứ đồ khác vốn dĩ định bỏ mang theo, giờ cũng gom hết đóng gói nốt.
Cứ thế bận rộn túi bụi, nhoáng một cái cả buổi sáng trôi qua vèo vèo.
Tần mẫu giúp việc thu dọn thì bà liền phụ trách việc bế ẵm trông nom hai đứa nhỏ, tiện thể giúp nấu bữa cơm trưa.
Cơm trưa ăn ngay tại nhà họ Phó.
“Mẹ ơi, tay nghề nấu nướng của đúng là tuyệt vời thật đấy ạ.”
Phó Minh Tuyết cất lời khen ngợi thật lòng.
Phó mẫu cũng gật gù tán thưởng: “Tay nghề của bà thông gia đúng là khéo thật, món cá bà kho ngon hơn nhiều.”
Tần mẫu thấy hai con nhà thông gia ăn uống ngon miệng thì trong lòng cũng vô cùng vui vẻ.
“Đã thế thì tối nay cả nhà cứ sang bên nhà họ Tần ăn cơm nhé, ông cụ nhà dặn dò kỹ lưỡng , bảo nhất định qua đấy. Xem như bữa cơm là để tiễn chân lên đường.”
Phó mẫu thấy lời liền đưa mắt sang con gái nhà .
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Dạ ạ. Đến giờ đó chúng con sẽ sang.”
Tần mẫu thì vui mừng khôn xiết.
Mọi ăn xong bữa trưa thì Tần Văn Trạch cũng lái xe tới nơi.
“Em dâu, là những bọc đồ đúng ?”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng ạ, phiền cả quá.”
“Người một nhà cần khách sáo như thế, đây là việc nên mà.”
Tần Văn Trạch đem năm bọc đồ to tướng đang để ở giữa sân bốc hết trong xe.
Anh bảo Phó Minh Tuyết cần theo cùng.
Sau đó liền trực tiếp nổ máy lái xe rời .
Số hành lý cồng kềnh gửi bưu điện xong, đồ đạc mà con Phó Minh Tuyết cần mang theo bên liền vơi nhiều, chẳng còn bao nhiêu nữa.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Chỉ còn vài bộ quần áo đổi cùng với một hộp sữa bột của hai đứa nhỏ.
Nói chung là xách tay gọn gàng, thể mang theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-135-chuan-bi.html.]
Đến buổi chiều, Phó Minh Tuyết đạp xe đến Viện nghiên cứu một chuyến.
Lão Quý thấy cô bước thì cũng hề tỏ bất ngờ.
“Kỹ sư Quý, nhà bốn , với cùng hai đứa nhỏ cùng , chuyện nhà ở bên thì...”
“Chuyện nhà ở thì cô cần lo lắng . Xét thấy cả gia đình các cần ở cùng nên chủ động liên hệ với phía đơn vị bộ đội của Tần Văn Hoắc , bên họ thu xếp chu cả . Đó chính là căn sân viện lớn mà Tần Văn Hoắc đây từng mượn ở tạm đấy, các qua bên đó thì căn sân viện đó sẽ phân trực tiếp cho gia đình cô ở luôn.”
“Còn về phần vé tàu hỏa thì cô cũng cần bận tâm, vốn dĩ chúng mua dư một vé , hai lớn các là vặn.”
Lão Quý từ trong túi áo móc xấp vé tàu hỏa đưa : “Là vé giường đấy nhé. Cô cứ cầm lấy , ngày mốt Dương sẽ lái xe qua tận nhà đón đưa thẳng ga xe lửa.”
Cậu Dương chính là thanh niên trẻ tuổi lái xe đưa Phó Minh Tuyết về nhà ngày hôm qua.
Phó Minh Tuyết đón lấy xấp vé tàu: “Kỹ sư Quý cùng chúng ạ?”
“Theo kế hoạch ban đầu thì ngày mốt cũng cùng đấy, nhưng ngặt nỗi chút việc đột xuất cần xử lý gấp, cho nên muộn hơn một ngày, thể chung một chuyến với các .”
“Tuy nhiên cô cũng cần lo lắng , khi đến bên đó , cô cứ trực tiếp đến đơn vị thủ tục báo danh là , việc đều sắp xếp thỏa cả , lúc các bước xuống tàu hỏa thì sẽ tận ga đón tiếp.”
Phó Minh Tuyết lên tiếng cảm ơn: “Cháu cảm ơn Kỹ sư Quý nhiều ạ.”
Lão Quý xòa xua tay: “Khách sáo cái gì chứ, trong nhà cô còn bao nhiêu đồ đạc thu dọn nữa, mau trở về nhà thôi!”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng, cháu chào Kỹ sư Quý, hẹn gặp bác ạ!”
Cô đạp xe đạp trở về.
Chiếc xe đạp là do bên nhà họ Tần mang sang cho cô mượn để tiện việc bên ngoài.
Đợi đến tối nay sang ăn cơm, cô sẽ đem chiếc xe đạp trả cho nhà họ Tần luôn.
Dù nếu để lâu ai thì xe đạp cũng sẽ rỉ sét hỏng hóc mất.
Về đến nhà, về cơ bản cũng chẳng còn thứ gì cần dọn dẹp thêm nữa.
Đợi đến tầm bốn giờ rưỡi chiều, Tần Văn Trạch đích lái xe sang đón.
“Thím ơi, em dâu, ông nội bảo lái xe qua đón . Bên xong xuôi để ?”
Phó Minh Tuyết lập tức đáp: “Xong cả , .”
Nói xong, cô và cô mỗi bế một đứa nhỏ bước lên xe.
Khi chiếc xe chạy tới cửa nhà họ Tần, Tần mẫu sẵn ở ngoài cửa ngóng chờ từ lâu...