Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 134: Tức Chết Đi Được

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:14:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên bảng điều khiển của hệ thống hiện một dòng chữ:

 

[Có thể dùng căn tứ hợp viện để đổi lấy trọn bộ sách, hoặc chờ mở khóa ở các nhiệm vụ . nếu ký chủ , thể thuê giống như đây.]

 

Phó Minh Tuyết: “...?”

 

Rõ ràng phần thưởng nhiệm vụ ban đầu ghi rành rành là trọn bộ sách vật lý cơ mà.

 

Bây giờ chỉ phát cho cô đúng cuốn sách mà cô từng bỏ tiền thuê .

 

Trong lòng cô một câu c.h.ử.i thề, nên .

 

“Hệ thống, đây là ngươi đúng nhé, đây dốc hết sức lực, liều mạng thành nhiệm vụ, hệ thống các thể lật lọng tráo trở như thế chứ!”

 

Đáng tiếc là hệ thống chẳng hề đoái hoài phản hồi lời phàn nàn của cô.

 

Hơn nữa, màn hình hiện thêm một dòng chữ nữa.

 

[Sách thuộc phần thưởng nhiệm vụ nội dung vượt thời đại, nghiêm cấm thứ hai ngoài ký chủ xem.]

 

Phó Minh Tuyết: “...?”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Mẹ kiếp, bà đây thật sự c.h.ử.i thề đấy nhé!

 

Đáng tiếc là cô giằng co giao tiếp hồi lâu mà vẫn chẳng thể cho hệ thống đổi gì.

 

Cô thở dài thườn thượt một .

 

thì cuốn sách cầm tay rốt cuộc cũng thuộc về , ngặt một nỗi là cô thuộc làu làu hết sạch còn .

 

Lại còn phép cho khác mượn xem nữa chứ.

 

Thế thì liệu cho phép cô chép tay giấy đưa cho khác nhỉ?

 

Thế nhưng suy nghĩ nhanh chóng gạt phắt , cô lấy cái thời gian rảnh rỗi chứ.

 

Đương nhiên, bảo cô dùng căn tứ hợp viện thưởng để đổi lấy trọn bộ sách vật lý thì cô tuyệt đối đời nào chịu.

 

Căn tứ hợp viện trong tương lai giá trị lên đến hàng trăm triệu cơ đấy.

 

Dù cho cô bỏ tiền thuê sách về thì cả đời cũng chẳng tiêu hết nổi trăm triệu, huống chi về chắc chắn vẫn còn các nhiệm vụ khác nữa.

 

Hơn nữa, bản cô cũng nghiền ngẫm, thấu triệt từng cuốn một mới .

 

Thôi bỏ , mắt cứ như thế !

 

Cứ đem cuốn sách trong tay nghiên cứu thật kỹ càng cho thấu đáo , hiện tại cô cũng chỉ mới học vẹt thuộc lòng thôi, chứ những kiến thức cao siêu thâm thúy bên trong thì vẫn cần nghiền ngẫm sâu sắc thêm nữa.

 

Cũng giống như việc học thuộc công thức toán học , dù thuộc lòng như cháo chảy chăng nữa thì cũng cách linh hoạt áp dụng các dạng bài tập khác chứ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-134-tuc-chet-di-duoc.html.]

 

Nhiệm vụ thường ngày mỗi ngày vẫn thành. Phần thưởng nho nhỏ thì vẫn cần lấy, ai bảo cô nghèo cơ chứ.

 

Đọc sách một tiếng, luyện chữ một tiếng... Có điều việc luyện chữ đổi thành chép cuốn sách thưởng .

 

Ai dám bảo việc chép sách thì là luyện chữ chứ?

 

Sáng hôm , Phó Minh Tuyết thức dậy từ sớm.

 

Thế nhưng cô còn dậy sớm hơn cả cô nữa.

 

Phó mẫu thấy cô liền chỉ tay về phía lồng gà bảo:

 

“Minh Tuyết, con dậy đúng lúc lắm, con gà chúng ăn hết , hôm nay con mang con gà với một ít gạo và bột mì sang bên nhà họ Tần biếu !”

 

Hai con bọn họ còn ẵm theo hai đứa nhỏ nữa, ngoài quần áo mùa đông bắt buộc mang theo thì quả thật chẳng thể nào xách thêm bao nhiêu thứ cả.

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng ạ. Lát nữa muộn muộn một chút con mang sang. Hoặc khi chẳng cần mang , khéo lát nữa bên nhà họ Tần ghé qua đấy ạ.”

 

dứt lời thì bên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa cộc cộc.

 

Phó Minh Tuyết bước mở cửa, khi thấy bên ngoài là chồng thì cô chút bất ngờ: “Mẹ, sang sớm thế ạ?”

 

Tần mẫu mở lời: “Chẳng ngày mốt các con ? Mẹ sang xem các con cần dọn dẹp đồ đạc gì thì phụ một tay thu dọn cùng.”

 

“Kể cả giúp thu dọn gì thì cũng thể trông nom hai đứa nhỏ .”

 

Phó mẫu thấy bà thông gia đến thì cũng mừng rỡ vô cùng: “Bà thông gia, bà đến đúng lúc lắm, lát nữa mấy thứ đồ ăn bà nhất định cầm về hết đấy nhé, để đây hỏng mất thì phí của.”

 

Bà chẳng nỡ lãng phí dù chỉ là một hạt lương thực.

 

Tần mẫu thấy liền gật đầu: “Được chứ!”

 

“Thế , hai gom hết những đồ đạc cần mang theo đóng gói thật kỹ càng , lát nữa bảo Văn Trạch lái xe chở các bọc đồ bưu điện gửi , gửi thẳng tới đơn vị bộ đội của Văn Hoắc là xong.”

 

“Như thế cũng đỡ cho việc các tới bên đó chẳng thứ gì dùng.”

 

Trước con trai kết hôn thì chỉ thể ở ký túc xá đơn vị.

 

Sau nhận nuôi hai đứa con của đồng đội thì mới chạy xin lãnh đạo cấp nhà ở.

 

Căn sân viện vốn cũng chỉ là tạm thời cho nó mượn ở mà thôi.

 

bây giờ tình hình khác , nó cưới vợ, căn cứ theo cấp bậc của nó thì đủ tiêu chuẩn mang theo nhà theo quân ngũ.

 

Nhà ở thì chắc chắn thành vấn đề, nhưng các vật dụng sinh hoạt khác thì bên trong trống trơn chẳng gì.

 

Rất nhiều thứ đồ đạc vẫn tự sắm sửa mới .

 

 

Loading...