Phó Minh Tuyết lập tức đáp: “Công việc thuận lợi ạ. Hơn nữa hôm nay con qua đây là một chuyện thưa với . Ông nội, bà nội, bố , con sắp điều động đến tỉnh S việc ạ.”
Cả nhà họ Tần thấy lời đều vô cùng chấn động.
Dù cô thì chẳng là ở Viện nghiên cứu ?
Sao chuyển đến tận tỉnh S ?
“Minh Tuyết, chuyện là thế nào con?” Tần mẫu vội hỏi.
“Viện nghiên cứu tuyển dụng con , nhưng công việc tạm thời phân công tới tỉnh S. Ngày mốt con lên đường ạ.”
“Tỉnh S ư? Chẳng đó là nơi đóng quân của Văn Hoắc ?” Tần phụ lập tức hiểu : “Là cùng lão Quý ?”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng ạ. Con cùng Kỹ sư Quý. , con và hai đứa nhỏ cũng sẽ cùng con luôn.”
Tần mẫu ngạc nhiên thôi: “Ái chà, họ cũng theo ? Hay là để bà thông gia và hai đứa nhỏ ở đây , nhà cũng thể chăm sóc giúp mà.”
“Mẹ, con với hai đứa nhỏ cùng con ạ. Công việc của con lẽ trong một thời gian ngắn thể điều chuyển về , dù đơn vị bên đó cũng sẽ phân nhà ở cho con. Cho dù phân thì con vẫn thể đến ở khu gia quyến bên bộ đội của Văn Hoắc mà.”
“Như cả nhà con chẳng thể đoàn tụ bên ?”
Lời khiến Tần mẫu chẳng còn lý do gì để từ chối.
Bà đương nhiên cũng hy vọng con trai út và con dâu út ở cạnh .
Ban đầu bà vẫn còn thấy tiếc nuối vì vợ chồng son sống xa hai nơi, dù việc học đại học cũng mất vài năm trời!
Bây giờ thì , bọn nó chia cắt nữa.
Đối với bà mà , đây tuyệt đối là một tin mừng.
“Em dâu, công việc của cô điều động sang bên đó, thế việc học đại học bên thì tính ? Hay là... cô học đại học nữa thì nhường suất đó cho học !”
Lam Thanh Mạn đúng là mở miệng thì thôi, một khi cất lời thì đúng là một phát kinh .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Câu khiến cả nhà họ Tần cùng Phó Minh Tuyết đều sững sờ c.h.ế.t lặng.
Bọn họ đồng loạt ngoắt Lam Thanh Mạn, vẻ mặt tràn đầy sự khó tin.
Lam Thanh Mạn bao nhiêu ánh mắt chằm chằm thì cảm thấy chút mất tự nhiên.
“... Mọi, như thế gì chứ? T- cũng sai! Em dâu đến tận nơi xa xôi hẻo lánh thế việc , cái chỉ tiêu học đại học bỏ trống thì cũng là bỏ phí, để cho học... chẳng quá hợp lý ? Như thế cũng lãng phí tí nào!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-132-ke-ky-quac.html.]
“Em dâu, cô cứ yên tâm , đợi đến khi nghiệp đại học , nhất định sẽ cảm kích cô thật nhiều.”
Phó Minh Tuyết nhịn nổi mà trợn tròn mắt lườm nguýt một cái.
Cái chỉ thông minh thế ... rốt cuộc cả của Tần Văn Hoắc trúng cô ở điểm nào ?
Mặt Tần Văn Trạch đen như than, thật sự ngờ nổi vợ thể thốt những lời lẽ như thế .
Anh cảm thấy mặt mũi lúc nóng bừng bừng vì hổ.
“Câm miệng ! Đại học là thứ cô thích học hộ là học hộ đấy ? Cô cũng tự soi xem, cho dù cô đến đó, cô hiểu nổi thầy cô giảng cái gì ?”
Tần mẫu cũng cạn lời đến mức cùng cực.
Cái đầu óc của đứa con dâu cả ... rốt cuộc thể ngu xuẩn đến mức độ cơ chứ?
Chẳng lẽ lấy một chút xíu tự phận nào ?
“Anh gắt gỏng với cái gì chứ? Chẳng luôn chê học thức ? thêm sách vở, chẳng cũng là rạng rỡ mặt mày cho ? Huống hồ, chính vì hiểu nên mới học đấy chứ! Nếu như cái gì cũng hết thì còn tới trường đại học gì nữa? Không hiểu thì giáo viên sẽ dạy chứ !”
Lam Thanh Mạn càng càng tỏ hùng hồn, lý lẽ ngập tràn.
Tần Văn Trạch: “...?”
Cả nhà họ Tần: “...?”
Phó Minh Tuyết: “...?”
Cả gia đình rơi cảnh câm nín, còn lời nào để phản bác cái sự ngớ ngẩn .
“Thật ngại quá, học tịch của đúng là thể chuyển nhượng cho chị dâu . Bởi vì trường đại học chính bản vẫn đang học, học đại học, chẳng trễ nải bên nào cả.”
, bà đây đỉnh cao như thế đấy.
“Em dâu, cô là nhường chứ gì? thật lòng sẽ cảm kích cô mà, chúng đều là dâu con nhà họ Tần, học đại học thì đối với nhà họ Tần cũng là chuyện vẻ vang...”
Sắc mặt của Tần Văn Trạch lúc đen sì chẳng khác gì cái đáy nồi.
Anh thật sự thể lọt tai thêm một câu nào nữa, sải bước tới thô bạo kéo giật cô : “Đi, cút về phòng ngay.”
Còn để cô ở đây thì chỉ nước mất mặt đến tận mang tai.