Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 130: Mẹ Phó Vừa Mừng Vừa Lo

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:14:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vốn dĩ Mẹ Phó khi thấy con gái đến tỉnh S, bà lo lắng.

 

Sao điều xa như ?

 

ngay mức lương cao dễ lấy như thế.

 

Kết quả, đơn vị của con gái cách chỗ con rể vô cùng gần, bà lập tức quả quyết : “Cùng , cả nhà chúng ở cùng .”

 

Công việc thật sự quá , còn thể để hai vợ chồng sống cùng một chỗ.

 

Vốn dĩ, bà còn đang nghĩ con gái và con rể mỗi đứa một phương, gặp mặt sẽ khá khó khăn.

 

Bây giờ, chuyện đều giải quyết .

 

Không những con gái một công việc vô cùng , tiền lương vô cùng cao.

 

Lại còn ở gần con rể như .

 

Công việc đến thế cơ chứ?

 

Bất quá, vui thì vui, bà nhớ một chuyện khác: “Vậy con , đại học còn học ?”

 

Cái học, chẳng thi uổng công ?

 

mà, công việc cũng quá, tiền lương cao như .

 

Cả hai đều khó chọn lựa - Mẹ Phó xoắn xuýt.

 

“Mẹ, cái ảnh hưởng, đến lúc đó, con về trường thi một kỳ thi là . Nhà trường sẽ cấp bằng nghiệp.”

 

“A, còn thể như ? Trường học thế cơ ?” Mẹ Phó chấn động.

 

Quả thực là bà kiến thức quá hạn hẹp .

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng. Con là do chính chủ nhiệm khoa bên đó dẫn , thầy đích đồng ý, chuyện cần lo.”

 

Mẹ Phó:?

 

Bà thật sự vui mừng .

 

Hốc mắt mạc danh đỏ lên đôi chút.

 

“Ông bố quá cố của con mà con gái ông tiền đồ như , chắc ông vui lắm.”

 

Phó Minh Tuyết ít khi thấy đỏ hoe hốc mắt.

 

Trong ấn tượng của cô, cô luôn là khá bưu hãn.

 

Nhẹ nhàng ôm lấy bà: “Mẹ, lẽ nào vui ?”

 

Mẹ Phó hờn dỗi lườm cô một cái: “Vui, đương nhiên là vui . Đáng tiếc mộ tổ nhà họ Phó chẳng liên quan gì đến chúng , nếu , kiểu gì cũng về bái lạy một phen.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-130-me-pho-vua-mung-vua-lo.html.]

 

Con gái bà bản lĩnh bao, cái đám nhà họ Phó một lũ mắt tròng, cứ để bọn họ ôm lấy mấy đứa phế vật !

 

Phó Minh Tuyết , khóe miệng khỏi giật giật.

 

Lúc , Mẹ Phó đột nhiên lên tiếng hỏi: “Ngày ?”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng. Tám giờ sáng ngày sẽ tới đón.”

 

“Ây da, chỉ còn một ngày thôi ! Vậy chuẩn đồ đạc . , chúng , căn nhà tính ?”

 

Nhà mới mua bao lâu, ở thật đáng tiếc.

 

quý trọng căn nhà đấy!

 

“Nhà cứ để ở đây, nó chạy mất . Mẹ, thu dọn một ít đồ dùng thiết thực thôi, tạm thời cần mang quá nhiều. Nếu hành lý nhiều quá, chúng mang qua đó .”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mẹ Phó cảm thấy mấy thứ đều là đồ mới sắm sửa, còn đồ từ quê gửi vận chuyển lên, nếu mang qua đó, chẳng mua mới ?

 

Tiền lương của con gái quả thực cao, nhưng bà quên căn nhà còn đang nợ nhiều tiền !

 

Cái mà một tháng ăn uống - thì trả nợ bao nhiêu năm mới xong?

 

“Khuê nữ, chuyện con bản thảo thì ?”

 

Phó Minh Tuyết thấy lời , liền đang lo lắng chuyện gì .

 

Cũng , cô suýt chút nữa thì quên mất lời dối .

 

“Mẹ, bản thảo con ở cũng thể , yên tâm, tiền sẽ nhanh chóng trả hết thôi.”

 

Mẹ Phó , trong lòng liền thở phào nhẹ nhõm.

 

mà, bà thấy xót xa cho con gái.

 

Vừa , bản thảo kiếm tiền - con gái bà cũng quá liều mạng .

 

Không , bà nhất định theo mới .

 

Có bà ở đó - những chuyện khác , ít nhất mỗi ngày cũng thể nấu cơm giặt giũ.

 

Kiểu gì cũng thể giúp con gái nhẹ nhõm hơn một chút.

 

“Vậy thu dọn đồ đạc đây, cứ dọn , đến lúc đó mang cái gì thì mang, mang , thì bảo con rể về gửi vận chuyển qua cho chúng .”

 

“Vâng.” Phó Minh Tuyết cảm thấy thời gian ở tỉnh S lẽ sẽ quá ngắn.

 

Nếu , vị Kỹ sư Quý cũng sẽ đề nghị cho cô dẫn theo nhà.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...