Phó Minh Tuyết đẩy cửa , phát hiện Quý lão đang về phía bên , cùng ông còn mấy tuổi tác còn trẻ nữa, bao gồm cả Chủ nhiệm Trịnh.
Bọn họ cũng thấy Phó Minh Tuyết.
Quý lão bước nhanh tới: “Minh Tuyết, cháu vẽ xong ?”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng, vẽ xong ạ!”
Quý lão chờ đợi nữa liền bước phòng việc.
Thực ông từng tới xem, trong lúc Phó Minh Tuyết tập trung vẽ đồ họa, ba ngày nay ông đây mấy .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cho nên, ông là tận mắt thấy Phó Minh Tuyết vẽ bản vẽ.
Mấy khác cũng nhanh chóng theo .
Bọn họ đều vây quanh bản vẽ mà xem.
Càng xem càng kinh hãi, càng xem càng kinh hỉ.
Nếu chế tạo theo bản thiết kế , thì thể giải quyết những vấn đề lớn của động cơ hiện nay.
Ví dụ như thiếu hụt động lực vân vân.
“Thì là thế - nghĩ nhỉ!” Quý lão vô cùng kích động.
Ông chính là chuyên gia trong lĩnh vực .
Lúc xem qua, ông cũng chấn động , chỉ là khác xa so với sự xúc động khi thấy bản vẽ chỉnh.
Đều là trong nghề, bọn họ bản vẽ là hiểu ngay.
Lúc đây, bọn họ khâm phục Phó Minh Tuyết sát đất.
Thật ngờ cô gái nhỏ Phó Minh Tuyết - tuổi còn trẻ mà đột phá vấn đề luôn khiến bọn họ đau đầu bấy lâu nay.
Có mẫu động cơ kiểu mới , là thể ứng dụng các lĩnh vực như hàng máy bay.
Nhân tài bắt buộc giữ - hơn nữa dựa học thức mà cô thể hiện , căn bản cần thiết học đại học nữa.
Quý lão cùng những say sưa nghiên cứu bản vẽ một lúc lâu nỡ buông tay.
Lúc ông mới ngẩng đầu về phía Phó Minh Tuyết.
“Đồng chí Phó Minh Tuyết, cháu bằng lòng đến việc tại viện nghiên cứu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-128-cau-duoc-uoc-thay.html.]
Phó Minh Tuyết lời , trong lòng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm: “ bằng lòng.”
Nhiệm vụ hệ thống của cô đang chờ đúng câu đây!
Nếu , cô tốn nhiều công sức như để gì? Lần cô những tiêu sạch sành sanh tiền tiết kiệm, mà còn tiêu lẹm cả tiền lì xì kết hôn.
Số tiền , cô kiếm mới .
Nếu , lỡ ngày nào đó cô và Tần Văn Hoắc ly hôn, cô lấy cái gì để trả tiền hỉ cho ?
“Vậy thì quá, lát nữa thủ tục nhận việc luôn, cháu cứ phụ trách dự án , bất quá, một chuyện, với cháu một chút, địa điểm việc tạm thời ở đây, động cơ của chúng đến tỉnh S.”
“Bên cháu vấn đề gì ?”
Điều chút ngoài dự liệu của Phó Minh Tuyết.
Cô còn tưởng sẽ việc ở đây cơ.
“Có thể, bất quá, một vấn đề, chính là bên phía nhà trường - vẫn đến lúc đó thông qua thi cử để nghiệp, lấy bằng nghiệp đại học.”
Đây là chuyện cô tâm tâm niệm niệm suốt hai đời.
Huống hồ, , nếu cô tấm bằng nghiệp đại học , chắc chắn việc thăng chức gì đó đều sẽ gặp vấn đề.
Ít nhất tấm bằng nghiệp thể bịt miệng ít .
Quý lão xong là chuyện , liền thở phào nhẹ nhõm: “Chuyện cháu cứ yên tâm, thể.”
Quay đầu sang Chủ nhiệm Trịnh: “Lão Trịnh, đây là chuyện của trường ông, ông với Minh Tuyết .”
Chủ nhiệm Trịnh lập tức : “Mỗi học kỳ tham gia một kỳ thi quan trọng. Đến lúc đó sẽ cấp bằng nghiệp cho em.”
“Được, thành vấn đề.” Phó Minh Tuyết cầu ước thấy.
Vừa thể đạt mục đích lấy bằng nghiệp đại học, thể công việc yêu thích.
Quả thực là quá !
“Vậy thủ tục . Cho cháu một ngày về nhà đoàn tụ với , ngày chúng sẽ xuất phát. Đương nhiên , bên đó sẽ nhà ở, nếu nhà cháu thể cùng, cũng , bộ đội của Tần Văn Hoắc cũng ở gần.”
Quý lão điều tra Phó Minh Tuyết, cô góa, còn hai đứa con.
Trùng hợp là, bộ đội của Tần Văn Hoắc cũng ở tỉnh S, ngay sát vách đơn vị của bọn họ.
(Hết chương)