Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 124: Mẹ Phó Thắc Mắc Con Gái Mình Giỏi Đến Thế Sao?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:14:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Phó Minh Tuyết về đến nhà, Tần vẫn rời .

 

“Minh Tuyết, chẳng con giải quyết công việc ? Sao về nhanh thế ?”

 

“Mẹ, con vẫn tiếp ạ.”

 

lúc , bên ngoài vang lên tiếng còi xe ô tô.

 

Mẹ Tần còn tưởng là Tần Văn Thư lái xe tới đón .

 

“Cái thằng ranh , bảo nó cần tới đón mà, lái xe qua đây nữa.”

 

“Minh Tuyết, về nhé.”

 

“Mẹ, chiếc xe bên ngoài lẽ của chú Văn Thư , khả năng là tới đón con đấy ạ.”

 

nếu Tần Văn Thư mà tới thì sớm xuống xe gõ cửa .

 

Ngay lúc , tiếng gõ cửa vang lên.

 

“Để xem .” Mẹ Tần bước qua mở cửa.

 

Khi thấy một chiến sĩ cảnh vệ trẻ tuổi bên ngoài, bà chút ngạc nhiên: “Đồng chí tìm ai?”

 

“Chào bác, cháu đến đón đồng chí Phó Minh Tuyết ạ.”

 

Mẹ Tần:...?

 

Thế mà đúng là tới đón con dâu út của bà thật.

 

Tình huống gì thế ?

 

Ngay lúc bà đang hoang mang, Phó Minh Tuyết bước tới, với chiến sĩ cảnh vệ : “ là Phó Minh Tuyết, phiền đồng chí thể chờ mười phút ?”

 

Cảnh vệ lập tức đáp: “Được chứ. Vậy ngoài xe chờ.”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng!”

 

Lúc , Phó cũng bế đứa nhỏ bước : “Con gái, chuyện gì thế?”

 

Phó Minh Tuyết sang giải thích với hai : “Mẹ, con đến Viện nghiên cứu việc ba bốn ngày, bây giờ luôn. Ba bốn ngày con sẽ ăn ở tại Viện nghiên cứu.”

 

Cả hai đều ngơ ngác vô cùng.

 

Đi ở Viện nghiên cứu là ?

 

Không học đại học ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-124-me-pho-thac-mac-con-gai-minh-gioi-den-the-sao.html.]

“Con gái, con chẳng học đại học ? Sao tự dưng ?” Mẹ Phó hiểu nổi. “Con học đại học nữa ?”

 

Phó Minh Tuyết thì dở dở .

 

“Mẹ, con chỉ ba ngày thôi mà, đại học vẫn học chứ. Thôi, đang đợi ở ngoài , con dọn mấy bộ quần áo đây. Còn nữa, hai đứa nhỏ ở nhà đành phiền vất vả chăm sóc .”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Chuyện con cái cần con bận tâm, con mau thu dọn đồ đạc .” Mặc dù Phó hiểu rốt cuộc là chuyện gì.

 

vẫn luôn tin tưởng con gái .

 

thì thể nghi ngờ khả năng lo liệu cuộc sống của con bé, chứ tuyệt đối thể nghi ngờ cái đầu óc học hành của con gái bà .

 

Miễn là vẫn học đại học là .

 

Phó Minh Tuyết nhanh chóng thu dọn một bộ quần áo để giặt.

 

Mấy thứ thể cất trong gian .

 

Cho nên cô dùng một tấm vải bọc là xong.

 

Lúc bước ngoài, cô nhét tay ruột năm trăm đồng: “Mẹ, chỗ tiền cầm lấy, với cả sữa bột của hai đứa nhỏ con để trong cái tủ ở gian nhà chính đấy nhé.”

 

Mẹ Phó lập tức : “Được , , con mau , đừng để đồng chí đợi lâu.”

 

Phó Minh Tuyết chào tạm biệt chồng, đó liền cất bước ngoài.

 

Hai bà thông gia theo chiếc xe chở cô rời , lúc mới trân trối.

 

“Bà thông gia, chuyện thế nhỉ? Sao bảo học mà giờ thành ?”

 

Bàn về hiểu , phụ nữ quanh năm từng bước chân khỏi thị trấn nhỏ như Phó chắc chắn thể sánh bằng Tần .

 

“Viện nghiên cứu, đó là đơn vị vô cùng lợi hại đấy, Minh Tuyết nhà chúng giỏi giang thật.”

 

Có thể khiến phái cả xe riêng đến đón, điều chỉ chứng minh con dâu út của bà bản lĩnh cực kỳ lớn.

 

Hơn nữa, lúc bà cũng ngóng từ thanh niên họ Nghiêm một chút - điểm thi đại học của cô con dâu út cực kỳ đáng nể.

 

Mẹ Phó:...?

 

Con gái nhà bà giỏi giang đến mức thật ?

 

“Bà thông gia , hai đứa nhỏ đành phiền bà để tâm , nếu thật sự xuể thì đón một đứa về chăm nhé!”

 

Mẹ Phó bà thông gia liền dứt khoát từ chối ngay: “Không cần , hai đứa nhỏ từ tới nay đều ở cạnh , nếu tách chúng chắc chắn sẽ quấy đấy. Hơn nữa chúng nó ngoan lắm, một chăm sóc vấn đề gì. Bà thông gia cần lo lắng .”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...