Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 123: Không Thể Tin Nổi

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:14:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lão Quý sang Phó Minh Tuyết.

 

Vừa ông để ý tới cô, một cô gái trẻ tuổi diện mạo vô cùng xinh .

 

Ông cứ tưởng đây là đứa cháu họ hàng nào đó mà Lão Trịnh dẫn theo.

 

Sao chớp mắt biến thành thiết kế bản thảo ?

 

Vốn dĩ ông định thốt lên một câu “Lão Trịnh, ông đừng đùa”.

 

thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lão Trịnh, ông liền đối phương hề đùa với .

 

Ngay lập tức, ánh mắt ông Phó Minh Tuyết khác .

 

“Đây là bản sơ thảo của cô?” Ông chất vấn xem do cô vẽ .

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “ , là bản sơ thảo!”

 

“Vậy cô cho xem mấy chỗ suy tính thế nào?”

 

Nơi ngón tay Lão Quý chỉ chính là những điểm mà Chủ nhiệm Trịnh từng hỏi đó.

 

Lần , Phó Minh Tuyết giải thích còn cặn kẽ, chi tiết hơn cả lúc .

 

Sau khi xong, cô bổ sung thêm một câu: “Bản chỉ là bản thảo ban đầu thôi, thấy vẫn còn vài chỗ cần cải tiến thêm. Bản vẽ vẽ còn thô ráp.”

 

Lão Quý:...?

 

Vẽ chi tiết, chuẩn xác đến mức mà còn chê thô ráp ?

 

Cái còn rõ ràng hơn cả những bản do chính ông chú thích nữa là.

 

“Vậy bản chính thức cô cần bao nhiêu ngày?”

 

Phó Minh Tuyết nắm chắc trong tay nên trả lời vô cùng tự tin: “Ba ngày.”

 

Lão Quý:...?

 

Ba ngày?

 

Trời đất ơi, đây đích thực là một nhân tài, hơn nữa còn là nhân tài mà Viện nghiên cứu đang vô cùng cấp bách cần lúc .

 

“Vậy cô thể ở Viện nghiên cứu để vẽ ? Cô yên tâm, ở đây ký túc xá ăn ở đầy đủ, sẽ sắp xếp chu đáo cho cô.”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Được chứ.”

 

Sau đó cô thêm một câu: “ về nhà lấy mấy bộ quần áo để giặt , tiện thể một tiếng với nhà, kẻo tưởng mất tích.”

 

“Vừa cũng đem trả chiếc xe đạp mượn lúc nãy.”

 

“Vậy cô cho địa chỉ nhà cô , lát nữa cho lái xe trực tiếp qua đón cô.”

 

Phó Minh Tuyết vốn định cần phiền phức như , cô thể tự đạp xe qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-123-khong-the-tin-noi.html.]

 

ngay đó cô liền nghĩ tới việc đối phương lẽ chỉ đơn thuần rõ địa chỉ nhà cô ở .

 

thì nơi cô sắp bước là Viện nghiên cứu, đó là một đơn vị tầm thường, còn cần tiến hành điều tra lý lịch của cô nữa.

 

Nghĩ , cô liền gật đầu ngay: “- Được!”

 

Chủ nhiệm Trịnh lập tức tiếp lời: “Vậy cô cứ về , chìa khóa xe đạp cứ để văn phòng của cũng , đây là chìa khóa văn phòng của .”

 

Phó Minh Tuyết nhận lấy chìa khóa, đó liền rời khỏi Viện nghiên cứu.

 

rời , Lão Quý liền vô cùng kích động sang hỏi Chủ nhiệm Trịnh: “Ông đào bảo bối thế ?”

 

“Cô chính là bạn học Phó Minh Tuyết đạt điểm tuyệt đối môn Toán Lý mà kể với ông đấy.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Đồng t.ử của Lão Quý bất giác co rút : “Là cô ? Cô chính là Phó Minh Tuyết?”

 

Chủ nhiệm Trịnh gật đầu: “ , chính là cô , hôm nay đến trường nhập học, đó liền cầm bản vẽ tới tìm .”

 

hỏi vài câu, xác định chính là do bản tự thiết kế. Vốn dĩ cứ nghĩ cô trường sẽ thể hiện xuất sắc, nào ngờ hiện tại cô lợi hại đến mức .”

 

“Thứ nếu khả thi, thể chế tạo thành công thì...”

 

Những lời phía ông hết, nhưng Lão Quý hiểu .

 

Đây chính là một bước tiến vượt bậc của nền nghiên cứu khoa học.

 

“Hồ sơ của cô ngày mai sẽ mang qua cho ông.”

 

“Được.” Lão Quý vẫn cho xác minh theo đúng quy trình.

 

Chẳng còn tâm trí để tiếp chuyện Chủ nhiệm Trịnh nữa, ông cầm lấy bản vẽ sải bước rời .

 

Trước tiên về văn phòng gọi một cuộc điện thoại -

 

Phó Minh Tuyết đạp xe trở trường học.

 

tới văn phòng của Chủ nhiệm Trịnh mà trực tiếp tìm Nghiêm Phong.

 

Vừa vặn Nghiêm Phong vẫn còn đang ở khu vực đón tiếp tân sinh viên.

 

“Anh Nghiêm Phong, đây là chìa khóa xe đạp của , cảm ơn nhé!”

 

Nghiêm Phong ngờ cô đem trả chìa khóa xe nhanh đến như .

 

Anh sảng khoái nhận lấy chìa khóa: “Không . , thấy nhà của em dường như về đấy.”

 

“Vâng, em cảm ơn !” Phó Minh Tuyết lời cảm ơn.

 

Nếu về cả thì cô cần mất công tìm trong khuôn viên trường nữa.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...