Chủ nhiệm Trịnh lời - liền nghiêm trang kính nể.
Thời buổi mà tuổi còn trẻ như thế nhận nuôi con của khác, quả thực là vô cùng phi thường.
Dù thì việc nuôi dạy con cái, đặc biệt là nuôi hẳn hai đứa, tuyệt đối là chuyện đơn giản.
Nhà nào tình nguyện gánh thêm hai miệng ăn?
Hơn nữa, đồng đội - cha của hai đứa nhỏ cũng là một nhân vật đáng kính.
“Rất ! Chúng thôi!”
“Vâng.” Phó Minh Tuyết cũng ngờ chồng lên tiếng giải thích một câu như .
Thật cũng chẳng cả.
Một ngày cô còn nuôi nấng chúng thì ngày đó cô vẫn xem chúng như con ruột mà nuôi.
Nếu một ngày cô và Tần Văn Hoắc ly hôn thì tình cảm con cũng sẽ vì thế mà chấm dứt.
Dĩ nhiên, việc Tần Văn Hoắc cho cô gặp con thì là chuyện khác.
Hai rời .
Mẹ Tần và Phó đưa mắt .
“Bà thông gia, nếu Minh Tuyết việc bận, hai chúng tự dạo quanh trường đại học ! Dù cũng đến đây .”
Mẹ Phó đối với nơi chẳng hiểu gì, thấy bà thông gia , bà cũng thấy hợp lý.
“- Cũng .”
“Đi thôi!”
Hai bà thông gia mỗi bế một đứa trẻ.
Nói thật, cảnh tượng trông cũng vô cùng bắt mắt.
-
Hôm nay Phó Minh Tuyết xe đạp.
Thế là Chủ nhiệm Trịnh định tìm để mượn tạm một chiếc.
Nói cũng khéo, vặn chạm mặt Nghiêm Phong.
“Nghiêm Phong, cho bạn học Phó mượn chiếc xe đạp một lát.”
Nghiêm Phong thấy Chủ nhiệm Trịnh cùng Phó Minh Tuyết thì cũng hết sức bất ngờ.
“- Được ạ, em dắt xe đây ngay.”
“Cùng . Tiện thể xe đạp của thầy cũng dựng ở bên đó.”
Thế là ba cùng cất bước.
Nghiêm Phong tuy rằng tò mò, nhưng cũng ngốc đến mức hỏi nhiều.
Rất nhanh đó bọn họ tới khu vực để xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-122-den-vien-nghien-cuu.html.]
“Chính là chiếc , nếu em về thì cứ để ở đây là , chìa khóa treo ở văn phòng Chủ nhiệm Trịnh nhé.”
“Vâng, cảm ơn !” Chiều cao của Phó Minh Tuyết là một mét bảy mươi hai.
Cho nên, cô sở hữu một đôi chân dài miên man.
Chiếc xe đạp gióng ngang Phượng Hoàng 28 inch đối với cô chẳng thành vấn đề.
Cô cùng Chủ nhiệm Trịnh đạp xe rời .
Nghiêm Phong theo bóng lưng hai họ, khỏi đưa tay gãi gãi gáy - hai quen từ ?
-
Bên , hai đạp xe chừng nửa tiếng đồng hồ thì tới nơi.
Vì Chủ nhiệm Trịnh dẫn đường nên Phó Minh Tuyết lính gác cổng chặn .
Mà Phó Minh Tuyết đặc biệt cảm tình với Viện nghiên cứu .
Cô cảm giác thuộc về nơi đây.
Rẽ ngang rẽ dọc mãi, cuối cùng cũng tới nơi.
Hai bước một phòng việc.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Chủ nhiệm Trịnh liền cất giọng gọi: “Lão Quý, Lão Quý, ông mau xem cái .”
Ông nâng niu lấy bản thảo sơ bộ của Phó Minh Tuyết như báu vật.
Người gọi là Lão Quý là một ông lão tóc hoa râm, trạc chừng sáu mươi tuổi.
“Ông cứ la to gọi nhỏ cái gì thế? Đây là thứ gì?”
“Tự ông xem thì . Cầm cẩn thận một chút, đừng rách đấy.”
Lão Quý:...?
Ông tức liếc xéo bạn già một cái, đây là bảo bối ghê gớm gì chứ? Khiến cho cái lão già họ Trịnh quý hóa đến mức ?
Tuy nhiên, khi ông nhận lấy bản vẽ một cái, bản thiết kế tinh vi chuẩn xác - khiến đôi mắt ông lập tức dán chặt đó.
“Đây là động cơ?”
Lại còn khác biệt.
“ , đây là mẫu động cơ mới cải tiến, ông xem các thông ghi chú bên , ông là chuyên gia trong lĩnh vực , ông là hiểu rõ nhất.”
Lão Quý lúc sắc mặt nghiêm túc từng thấy.
Ông càng càng kinh hãi, càng ánh mắt càng sáng rực lên, bàn tay cũng kích động run lẩy bẩy như mắc bệnh Parkinson.
“- Đây là do ông mới nghiên cứu ?”
“Nghĩ vớ vẩn cái gì thế, đây là bản thiết kế sơ bộ do một sinh viên của nghiên cứu vẽ đấy.” Chủ nhiệm Trịnh đẩy Phó Minh Tuyết lên phía một chút, “Người cũng mang đến cho ông đây, chính là đồng chí Phó Minh Tuyết .”
(Hết chương)