Chủ nhiệm Trịnh thấy cái tên , ánh mắt ông lập tức đổi: “Phó Minh Tuyết? Cô chính là Phó Minh Tuyết?”
Lần đến lượt Phó Minh Tuyết chút ngỡ ngàng.
Vị chủ nhiệm khoa kích động như để gì?
Ông cô ?
Sau đó cô liền nhớ tới điểm thi cử của .
“- , chính là Phó Minh Tuyết.”
“Vậy cô đây chuyện.” Chủ nhiệm Trịnh cũng ngoài nữa.
Ông trở văn phòng.
Phó Minh Tuyết cất bước theo .
“Bạn học Phó Minh Tuyết, cô tìm việc gì?” Chủ nhiệm Trịnh đối với thể thi điểm kinh ngạc như vô cùng yêu mến.
Đây chính là nhân tài rường cột tương lai của đất nước!
Phó Minh Tuyết cũng dài dòng, dứt khoát rút bản vẽ gấp gọn từ trong chiếc túi đeo chéo màu xanh lục .
“Chủ nhiệm Trịnh, đây là bản vẽ nghiên cứu trong một thời gian, về việc cải tiến thiết động lực của động cơ.”
Chủ nhiệm Trịnh:...?
Ông thấy cái gì cơ?
Cải tiến thiết động lực của động cơ?
Chuyện , chẳng cô mới thi đỗ thôi ?
Ông bán tín bán nghi nhận lấy bản vẽ - khi tầm mắt chạm bản thiết kế , đôi mắt ông bỗng sáng rực lên một cách đáng kinh ngạc.
“Đây là bản phác thảo sơ bộ của , một khi mẫu động cơ kiểu mới chế tạo thành công, sẽ ứng dụng các lĩnh vực hàng như máy bay.”
Cả Chủ nhiệm Trịnh kích động đến mức tay khẽ run rẩy.
Người trong nghề chỉ cần liếc mắt một cái là nhận tầm quan trọng của bản vẽ .
Ông ngẩng đầu lên: “Bản vẽ thật sự là do cô vẽ?”
Phó Minh Tuyết trách ông nghi ngờ , đổi là bất kỳ ai khác cũng sẽ hoài nghi.
Cô gật đầu: “ , là do vẽ, tối hôm qua mới thành.”
“Việc thể giả , nếu thật sự là do cô vẽ, cô hãy giải thích cho mấy chỗ , rốt cuộc cô nghĩ như thế nào...”
Không trách Chủ nhiệm Trịnh nghiêm khắc như , ông bắt buộc xác định chắc chắn đây đúng là do đương sự tự tay vẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-121-su-nghi-ngo-tu-chu-nhiem-trinh.html.]
Hàm lượng kỹ thuật của bản vẽ tuyệt đối tầm thường - nó vô cùng quan trọng.
Tầm mắt của Phó Minh Tuyết thuận theo mấy chỗ ông chỉ - lưu loát giải thích cặn kẽ từng chi tiết.
Nửa giờ , Chủ nhiệm Trịnh chắc chắn mười phần rằng bản vẽ do chính cô gái trẻ tuổi mắt vẽ .
Sắc mặt ông trở nên ngưng trọng: “Đi, bây giờ cùng đến Viện nghiên cứu một chuyến.”
“A, ngay bây giờ ?”
“ .” Chủ nhiệm Trịnh trịnh trọng gật đầu.
“- Được thôi! nhà của vẫn đang đợi ở bàn tiếp đón bên ngoài, báo với họ một tiếng, để họ tự về .”
“Được.” Chủ nhiệm Trịnh thốt chữ , nghĩ ngợi một chút thêm: “ cùng cô, lát nữa chúng luôn.”
Phó Minh Tuyết:...?
Cũng cần gấp gáp đến mức chứ?
“- Vâng!”
Hai nhanh chóng tới bàn tiếp đón tân sinh viên.
“Mẹ...”
Phó Minh Tuyết cất tiếng gọi, hai đồng thời ngẩng đầu lên.
“Minh Tuyết, con thế là...”
“Mẹ, con chút việc cần xử lý cùng Chủ nhiệm Trịnh, hôm nay thể dẫn hai dạo quanh khuôn viên trường , hơn nữa con cũng thể về cùng hai . Như thế , hai cứ tự dạo một vòng, lát nữa tự bắt xe về nhé.”
Mẹ Tần xong chút ngơ ngác, đó liền gật đầu: “- À, ! Con cần bận tâm đến chúng , cứ việc của con , hai đứa nhỏ để bọn trông.”
“Mẹ, con đây.” Phó Minh Tuyết đầu sang Chủ nhiệm Trịnh cũng đang mang vẻ mặt chấn động: “Chủ nhiệm Trịnh, chúng thôi!”
Chủ nhiệm Trịnh hồn: “À, !”
Sau đó ông vẫn kìm mà vội vàng hỏi thêm một câu: “Cô kết hôn ? Lại còn hai đứa con?”
Phó Minh Tuyết trả lời dứt khoát: “Vâng, kết hôn , đây đều là con của .”
Chủ nhiệm Trịnh:...?
Còn trẻ tuổi và tiền đồ xán lạn như , thế mà kết hôn sinh con sớm đến thế.
Mẹ Tần biểu cảm của vị chủ nhiệm khoa , suy nghĩ một chút, vẫn lên tiếng giải thích một câu: “Chủ nhiệm Trịnh , đây là con trai của đồng đội mà con trai nhận nuôi đấy.”
Bà ảnh hưởng đến bất kỳ tiền đồ nào của cô con dâu út.
(Hết chương)
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.