Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 115: Nhiệm Vụ Đến Rồi

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:14:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Phó ngơ ngác.

 

Gì cơ? Kẻ thù á?

 

Mẹ con bà tính tới tính lui mới lên Bắc Kinh mấy ngày? Sao con gái kẻ thù ?

 

“Ai bắt nạt con?” Mẹ Phó lập tức lộ vẻ hung dữ, bảo bọc con gái.

 

Nhìn thấy vẻ mặt của , trong lòng Phó Minh Tuyết ấm áp vô cùng.

 

“Mẹ, ai mà bắt nạt con, quên con khỏe thế nào ? Chuyện là thế ...”

 

Cô tóm tắt ngắn gọn chuyện kết oán với Triệu Tư Tư .

 

Mẹ Phó cạn lời, thế con gái bà vô duyên vô cớ rước họa ?

 

“Đám con gái ở đất Bắc Kinh đúng là chẳng đạo lý gì cả.”

 

“Cũng thể quơ đũa cả nắm ạ. Chị chồng con , là một vô cùng ưu tú, còn lái máy bay nữa đấy. Kẻ cũng chỉ vài thôi.”

 

Cô thật sự mơ cũng như !

 

Mẹ Phó kinh ngạc: Lái máy bay á?

 

Máy bay gì cơ? Loại bay trời hả?

 

Trời đất quỷ thần ơi, chị chồng bản lĩnh đến mức ?

 

“Thế thì con xui xẻo thật đấy, thành phố lớn thế mà một trong vài đứa tính con cũng va cho bằng . Mong mấy đứa còn con đừng đụng nữa!”

 

Phó Minh Tuyết cạn lời.

 

Ai xui xẻo cơ?

 

Được ! Cô đúng là nhọ thật.

 

Kiếp chèn ép, bóc lột cả đời, kết cục thê t.h.ả.m dường .

 

Cho đến tận bây giờ cô vẫn hiểu nổi, kiếp mụ mẫm mất hết lý trí đến nông nỗi ?

 

“Mẹ, con rửa ráy chút .”

 

“Được, mau bộ quần áo , giặt sạch vết m.á.u mới .”

 

Vẫn còn trong dịp Tết cơ mà, xui xẻo c.h.ế.t .

 

“Vâng.” Phó Minh Tuyết rửa tay .

 

Sau đó cô về phòng quần áo.

 

Bấy giờ mới tới xem hai đứa trẻ đang ghế ăn dặm.

 

“Các bảo bối của , tới đây.”

 

nghĩ cách cải tiến cái ghế mới .

 

Lắp bốn cái bánh xe ở , như thế chẳng từ từ tụi nhỏ thể tự đẩy ?

 

Đến lúc đủ ngày đủ tháng, chắc chắn sẽ tự .

 

“Nào, gọi ...”

 

Cô lấy hai miếng bánh quy nhỏ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-115-nhiem-vu-den-roi.html.]

Đôi mắt hai đứa trẻ chằm chằm chiếc bánh quy, vẻ thèm thuồng hiện rõ mồn một mặt.

 

“Bà ngoại...”

 

“Bà ngoại...”

 

Hai tiếng non nớt đồng thanh vang lên.

 

Phó Minh Tuyết cạn lời.

 

Gọi bà ngoại cái gì, gọi mới đúng chứ.

 

lúc Phó bước cũng thấy, lập tức toe toét: “Ơi, hai cục cưng của bà, bà ngoại đến đây.”

 

Bà lườm Phó Minh Tuyết một cái: “Con trêu trẻ con cái gì? Mau đưa cho tụi nó ăn ...”

 

Bà giật lấy chiếc bánh quy nhỏ đưa cho hai nhóc tì.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Chiếc bánh quy nhỏ xíu, đứa trẻ hơn một tuổi tự nhiên cầm nắm, cũng tự bỏ mồm ăn.

 

“Bánh ở thế ? Mùi thơm quá!” Mẹ Phó hỏi.

 

“Con mua ở Cửa hàng Hữu nghị đấy ạ, lát nữa con lấy cho .”

 

Thực .

 

Đây là phần thưởng một tiếng đồng hồ sách tối hôm qua, tặng một gói bánh quy nhỏ.

 

Đậm đà vị sữa, thơm cho ?

 

Cô nghi ngờ hệ thống cố ý thưởng đồ ăn cho hai đứa nhỏ.

 

Mẹ Phó gật đầu: “Được, lát đưa cho , để giữ cho hai đứa nhỏ ăn dần.”

 

Phó Minh Tuyết chơi đùa với hai con một lát, thấy đang trông nom nên liền về phòng .

 

Cô đang nghiền ngẫm về con đường tương lai, chuyện của Triệu Tư Tư khiến cô hiểu rõ một điều.

 

Chỉ khi bản đủ mạnh, những kẻ mới dám tới trêu chọc. Dựa khác chẳng bằng dựa chính .

 

Nhà họ Tần dù hiển hách đến thì đó cũng chỉ là gấm thêm hoa mà thôi.

 

Bản năng lực mới là gốc rễ.

 

Thêm đó là ước mơ của kiếp , cô bước chân Viện Nghiên cứu Khoa học.

 

Nếu đợi bốn năm nữa khi nghiệp mới , thời gian quá dài.

 

Có cách nào để sớm hơn ?

 

lúc , màn hình quang học của hệ thống đột ngột hiện .

 

Phó Minh Tuyết khẽ nhướng mày, nhiệm vụ tới ?

 

Trong vòng một tháng Viện Nghiên cứu Khoa học, phần thưởng: một căn tứ hợp viện.

 

Một bộ tàng thư chỉnh chuyên ngành vật lý.

 

Ánh mắt Phó Minh Tuyết dính chặt bộ tàng thư vật lý , tài nào dời .

 

Trời đất ơi, đây là sự thật ?

 

(Hết chương)

 

 

Loading...