“Thịnh Thục Lan, rõ ràng là con dâu út nhà bà kiếm chuyện, nó đ.á.n.h là sai rành rành!”
“Nói chung cần , bà cho một lời ăn tiếng , nếu thì...”
Mẹ Triệu còn dứt lời, Tần cướp lời: “Nếu thì ? Hừ, kiếm chuyện đ.á.n.h còn về mách lẻo, nhà các cũng giỏi thật đấy.”
“Hôm nay cũng thẳng luôn ở đây, con gái nhà bà dăm bảy lượt kiếm chuyện với con dâu ...”
Tính khí Tần còn dữ dằn hơn Triệu, cơn giận còn bốc cao hơn.
Phen đúng là khiến hai con nhà họ Triệu tức đến nghẹn họng.
“Nói bậy bạ! Con gái rõ ràng là bảo Điền Giai sang mời con dâu bà qua chuyện về vụ việc . Cô xông tới đ.á.n.h . Điền Giai, cháu cho bà rốt cuộc là thế nào!”
Sắc mặt Điền Giai cứng đờ.
Cô ngờ gọi tên nhanh đến thế.
Đành c.ắ.n răng bước lên phía .
“Thím... thím ơi, lúc đó quả thật Tư Tư mời cô qua chuyện, ngờ cô tới đạp một cú...”
Khí thế của Triệu lập tức ngông nghênh trở : “Thịnh Thục Lan, thấy ? Con gái lòng mời nó chuyện đàng hoàng, con dâu bà lên động chân động tay. Lần , nó nhất định xin con gái , nếu , quyết để yên .”
Mẹ Tần định mở miệng thì Phó Minh Tuyết một bước: “Nói đủ ?”
Mẹ Triệu trừng to mắt: “Cô... cô...”
Bà sang Tần: “Thịnh Thục Lan, bà xem con dâu bà ăn kiểu gì đấy?”
Phó Minh Tuyết khẩy: “Bà tai ? Vừa nãy thấy gì ? Nếu thấy thì bây giờ nhắc một nữa, bà đủ ?”
Mẹ Triệu tức đến mặt mày tái mét: “Cô... cô thật vô giáo dục!”
“Giáo dưỡng là dành cho con , kẻ xứng đáng nhận. Dù bản chẳng giáo dưỡng, còn đòi hỏi khác lịch sự với , xứng ?”
“Hơn nữa, đang sờ sờ ở đây, chuyện gì thì cứ nhắm , nhảm với chồng cái gì?”
“Con gái bà là do đ.á.n.h đấy, là do nó ngứa đòn! Ba đứa chặn đường định hội đồng , hừ, bây giờ mang cái bộ dạng t.h.ả.m hại chỉ là vì tài hèn sức mọn mà thôi, thế mà cũng mặt dày ăn cướp la làng, đúng là hổ.”
“Tưởng các gì thì là nấy chắc? Hiện trường cả đống thấy thấy đấy! Cái đất Bắc Kinh cũng chẳng nơi để nhà họ Triệu các một tay che trời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-112-cu-cho-xem.html.]
“Nếu phục thì báo công an ! cũng xem phòng vệ chính đáng thì tội tình gì. Hừ, lúc nãy nên nương tay, đ.ấ.m gãy mấy cái răng của cô mới là đáng đời.”
“Nhắc nữa, chủ động gây sự, nhưng kẻ nào cố tình kiếm chuyện thì đừng trách phòng vệ quá đà, tay tàn nhẫn. Dù thì nắm đ.ấ.m cũng mắt.”
“Cô... cô...” Mẹ Triệu tức đỏ cả mắt.
Bà hận thể xông lên tát cho phụ nữ mấy bạt tai.
“Đừng cô với ở đây. Không phục thì báo công an, còn thì ngậm miệng , đừng ở đây lải nhải lằng nhằng nữa. Không là phiền lắm ? Giờ thì cút xéo cho .”
“Bà... bà...” Mẹ Triệu trừng mắt Tần bên cạnh: “Thịnh Thục Lan, bà cứ để mặc nó loạn như thế ?”
“ thấy con dâu chẳng sai chỗ nào cả. Các nếu phục thì cứ báo công an, công an xử lý thế nào thì theo thế .”
Câu của Tần tỏ rõ lập trường.
Bà hẳn về phía con dâu út.
“Được, báo công an thì báo công an!” Mẹ Triệu tức điên.
Phó Minh Tuyết lạnh: “Đi nhanh giùm cái.”
Mẹ Triệu nghẹn họng.
Không sợ đúng , thì cứ chờ xem!
“Tư Tư, chúng !”
Triệu Tư Tư tức phát điên.
Cho nên, cô đến đây một chuyến công cốc?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô trừng mắt Phó Minh Tuyết đầy căm hận, theo rời .
Điền Giai và Lý Hồng thấy vội vàng chạy theo.
Cả hai hối hận khôn cùng, bọn họ cũng ngờ nhà họ Tần kiên quyết bảo bọc phụ nữ đến mức .
(Hết chương)