“Tư Tư, tớ đau bụng quá, tớ gượng dậy nổi ...” Điền Giai tin đến nước mà Triệu Tư Tư vẫn còn ép cô đ.á.n.h .
Triệu Tư Tư trừng mắt, c.h.ử.i thêm một câu: “Đồ phế vật!”
Sau đó cô sang đứa còn .
“Tớ... tớ cũng đau lắm...” Lý Hồng cũng chẳng tay.
Cô thông minh xuất chúng, nhưng cũng chẳng đồ ngu si.
Người phụ nữ chẳng từ xó xỉnh nào chui , một cân hai dễ như trở bàn tay.
Nếu cô còn lao lên nữa, chẳng xương cốt sẽ đá cho gãy vụn ?
Cô dám.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Triệu Tư Tư hung tợn trợn trừng hai , nghiến răng nghiến lợi: “Bọn mày giỏi lắm, , lát nữa tao sẽ tính sổ với chúng mày ...”
lúc , cô về phía Phó Minh Tuyết, liền thấy con tiện nhân đang từng bước tiến gần .
Nét mặt nguy hiểm tột độ.
Cô theo bản năng lùi phía : “Mày... mày cái gì?”
Phó Minh Tuyết mặt đổi sắc, lạnh một tiếng.
Muốn gì ư? Đương nhiên là xử mày .
Tiến tới mặt Triệu Tư Tư, cô túm chặt lấy cổ áo đối phương, đó giơ tay lên giáng bạt tai liên tiếp.
Triệu Tư Tư đ.á.n.h đến ngơ ngác: “Con tiện nhân... á...”
Khuôn mặt cô đau đớn nhức nhối.
Phó Minh Tuyết nương tay chút nào.
Có những kẻ đúng là đ.á.n.h chừa.
Không đ.á.n.h thì với bản .
Huống chi, hôm nay dám kéo tới chặn đường cô, thì ? Chẳng lẽ kéo thêm nhiều hơn tới ?
Chi bằng đ.á.n.h cho cô phục hẳn, tệ nhất thì ầm ĩ chuyện lên.
“Chát! Chát! Chát!”
Tiếng bạt tai giòn giã vang lên dứt.
Triệu Tư Tư đ.á.n.h cho hoa mắt chóng mặt, đầu óc cuồng.
Đến một câu cô cũng chẳng thể thốt nên lời.
Còn Lý Hồng và Điền Giai vẫn bệt đất thì trợn tròn mắt trơ tráo cảnh tượng khó tin .
Bọn họ thậm chí quên cả phản ứng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-110-phai-lam-sao-bay-gio.html.]
Trời đất ơi, phụ nữ dám đ.á.n.h Triệu Tư Tư tàn bạo đến mức ư?
Phó Minh Tuyết thấy đ.á.n.h cũng hòm hòm mới buông tay, để mặc Triệu Tư Tư mềm nhũn trượt bệt xuống đất.
Cô từ cao lạnh lùng xuống Triệu Tư Tư: “Lần nếu còn dám gây sự nữa, tao đ.á.n.h chỉ mặt mày .”
Ném câu đó, cô liền rời .
Lý Hồng và Điền Giai đưa mắt , đó lồm cồm bò dậy chạy vội về phía Triệu Tư Tư.
“Tư Tư, ?” Lý Hồng lo lắng hỏi.
“Chát!” Triệu Tư Tư thẳng tay giáng cho cô một bạt tai.
Lý Hồng ôm mặt, dám hé răng giận dữ.
Triệu Tư Tư tức điên , lúc cô chỉ hận thể băm vằm Phó Minh Tuyết thành trăm mảnh.
“Phó Minh Tuyết, tao sẽ tha cho mày ...”
Cả Lý Hồng và Điền Giai đều dám thở mạnh.
Bọn họ chỉ thể giương mắt Triệu Tư Tư đùng đùng nổi giận chạy biến .
“Phải bây giờ?” Lý Hồng hỏi Điền Giai.
Điền Giai cũng chút bối rối: “... Chúng cũng qua nhà họ Triệu .”
Không thể để Triệu Tư Tư thật sự tước mất công việc của trai và chị dâu cô .
Vừa khéo, khi qua nhà họ Triệu, bọn họ còn thể thanh minh cho bản ... dù thì bọn họ cũng đạp cho một cú đau điếng.
Lý Hồng lúc hoảng hốt cùng cực, tự nhiên theo lời Điền Giai.
Triệu Tư Tư về đến nhà, khuôn mặt của cô lập tức khiến Triệu kinh hãi: “Mặt con thế ?”
Lúc ngoài vẫn lành lặn bình thường, lúc về sưng vù lên thế ?
Đã thế còn sưng to hơn cả .
Đột nhiên nghĩ điều gì, Triệu liền nổi giận đùng đùng: “Có là con ả họ Phó đ.á.n.h con ?”
“Mẹ ơi, chính là con tiện nhân đó! Con bóp c.h.ế.t nó, con nó sống bằng c.h.ế.t...”
Vừa khéo Điền Giai và Lý Hồng bước , trọn những lời .
Hai run lẩy bẩy, tiến xong mà cũng chẳng .
Lúc Triệu cũng thấy hai .
Nét mặt bà biến đổi vài , rốt cuộc vẫn cố nặn vẻ hiền hòa: “Hai đứa đây xem rốt cuộc chuyện là thế nào?”
Điền Giai và Lý Hồng thấy thế chỉ đành kiềm chế sợ hãi, c.ắ.n răng bước .
Điền Giai mở lời: “... Bác gái ơi, chuyện là thế ạ, lúc đó bọn cháu thấy phụ nữ , đó Tư Tư ... chuyện đàng hoàng với cô nên bảo hai đứa cháu tiến lên , ai ngờ tới tung chân đá bọn cháu...”