Sau khi mặc quần áo cho hai đứa nhỏ xong xuôi, Phó Minh Tuyết bế chúng ngoài.
Lúc , Phó cũng pha sữa bột xong.
Mỗi đứa một bình sữa.
“Cái thứ thật đấy, chắc chắn chẳng rẻ chút nào.”
Phó Minh Tuyết:...
Đắt rẻ thì cô rõ, dù cũng chẳng mất đồng nào.
Hơn nữa, bảng nhiệm vụ của cô cũng mới.
Dạy bọn trẻ tập .
Phần thưởng cố định: một nghìn đồng, rơi ngẫu nhiên: một phần thưởng khác.
Phó Minh Tuyết:...?
Cuối cùng cô cũng hiểu ý nghĩa của từ “nhồi nhét gà con” , cái căn bản là cho nghỉ ngơi mà!
Có điều, món hời thơm thật sự.
Một nghìn đồng đấy!
Người bình thường tính theo mức lương ba mươi đồng ở nhà máy thì cày cuốc ròng rã hai ba năm trời mới !
Nhận, dứt khoát nhận! Đứa trẻ một tuổi hơn một tháng tuổi thì cũng đến lúc tập .
Cô nguồn thu nhập khủng thế , đừng là nuôi bản , nuôi thêm cả và hai đứa nhỏ vẫn còn dư dả chán.
“Mẹ, chiều nay con ngoài một chuyến.”
“Đi thế?”
“Con gửi bài cho tòa soạn ạ.” Cô cũng dối, một trong những nhiệm vụ mới của cô chính là gửi bản thảo cho tòa soạn báo.
Nhằm củng cố thêm phận mà đó cô bịa .
Tuy nhiên, cô là để thám thính tình hình bên tòa soạn .
Cô mua một tờ báo, đó nghiên cứu xem hiện tại thể loại tác phẩm nào dễ duyệt đăng bài.
Phần thưởng của hệ thống cũng hậu hĩnh.
Thưởng dựa tiền nhuận bút.
Nói cách khác, nếu tiền nhuận bút của cô một đồng thì phần thưởng hệ thống cũng sẽ cho thêm một đồng tương ứng.
Nhiệm vụ nhất định nhận.
Mẹ Phó thấy , hai mắt lập tức sáng rực lên.
“Con khéo mang ít kẹo mừng cho bạn biên tập viên của con luôn.”
Bà vẫn luôn canh cánh trong lòng món tiền tám nghìn đồng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-108-long-tot-lai-hoa-ra-lam-chuyen-xau.html.]
Người giúp một ân tình lớn như thế, mang chút bánh kẹo biếu chẳng là việc nên nhất ?
Phó Minh Tuyết:...?
Cho nên, cái giá của việc dối một là dùng vô lời dối khác để chắp vá lấp liếm?
“... Vâng ạ, !”
“Rốt cuộc là chứ? Nhà họ Tần thật sự tới đón ?” Mẹ Lam vốn nghĩ thế nào thì buổi sáng con rể cũng qua đây đón.
Rốt cuộc đợi nửa ngày trời, bóng cũng chẳng thấy .
Ngay cả nửa nhà họ Tần cũng thấy mặt.
Sắc mặt Lam Thanh Mạn vô cùng khó coi.
Trong lòng cô khó chịu, mà trong thâm tâm càng lo lắng cho hai đứa con hơn.
Tối qua cô ở nhà, hai đứa nhỏ đạp chăn ?
Rồi cả buổi sáng nữa, ai mặc quần áo khi chúng thức dậy?
Bữa sáng chịu ăn đàng hoàng ?
Cứ nghĩ đến đó, cô yên.
Biết thế thì tối qua cô chẳng bốc đồng chạy về nhà đẻ.
Đáng hận nhất là bà chồng , tối qua rõ ràng thấy cô bỏ , thế mà đến một câu cản cũng thèm .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nếu bà chỉ cần mở miệng giữ một câu thôi, chẳng lẽ cô còn chắc?
Chị dâu nhà họ Lam liếc hai con một cái.
Chị cũng nhận vẻ hối hận nét mặt của cô em chồng, bèn mở miệng khuyên: “Mẹ, con thấy cũng đừng đợi nhà họ Tần tới đón nữa, cứ để Thanh Mạn tự về , chuyện cũng chẳng gì mất mặt cả, bây giờ về luôn thì coi như ngoài ai .”
Câu như châm ngòi thùng t.h.u.ố.c nổ trong lòng Lam.
Ngay lập tức bà trừng mắt dữ dằn cô con dâu.
“Chị cái gì đấy hả? Thanh Mạn mà tự mò về như thế thì nhà họ Tần sẽ nhận nó ? Sau nó còn chỗ nào ở nhà họ Tần nữa?”
“Chẳng nó sẽ càng con ả họ Phó đè đầu cưỡi cổ ?”
Lam Thanh Mạn cũng đồng tình với lời , cô đương nhiên thể tự về.
Bằng thì cái thể thống gì?
Ngay lập tức cô sa sầm mặt mày: “Con sẽ tự về .”
“Mẹ cho chị , chị dâu như chị bảo bọc em chồng thì thôi, cớ còn đ.â.m lưng nó thế hả?”
Bị chồng xả cho một tràng chỉ trích, sắc mặt chị dâu nhà họ Lam cũng trở nên cực kỳ khó coi.
Sao cơ, chị lòng nhắc nhở mà hóa chuyện ?
Hừ, thế thì cứ lì ở đấy ! Để xem nhà họ Tần thèm đến rước ...