Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 107: Hoàn Thành Nhiệm Vụ Từ Lúc Nào?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:13:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lúc Phó mới sực nhớ một chuyện.

 

“Minh Tuyết, nữa, sẽ trông con giúp hai đứa.”

 

Đây là quyết định bà đưa hai ngày tự tay chăm sóc hai đứa nhỏ.

 

Con gái bà sắp học đại học, công việc của con rể thì bận rộn như .

 

Thay vì bỏ tiền thuê ngoài trông trẻ, chi bằng để chính bà chăm sóc!

 

Ít nhất cũng yên tâm hơn.

 

Lại thể để con gái và con rể an tâm công tác.

 

Phó Minh Tuyết chút kinh ngạc: “Mẹ, nghĩ thế? Chẳng thích lắm ?”

 

“Mẹ ở nhà trông cháu thì cũng là việc chứ ? Huống hồ thấy hai đứa bé nên tính tới, giờ thì khác , hai đứa nhỏ còn bé tí tẹo thế , để mắt trông nom chúng mới .”

 

“Chẳng là bà ngoại ruột của chúng ? Vả , kể cả thì chẳng lẽ hai đứa nuôi ?”

 

Phó Minh Tuyết vội vàng : “Mẹ, con sợ một chăm sóc xuể.”

 

“Gặp đứa quấy thì khi bận tối tăm mặt mũi thật, nhưng hai đứa ngoan lắm, một lo , cần tốn tiền oan thuê ngoài trông nom .”

 

“Khoản tiền tiết kiệm cho các con chẳng bằng với việc kiếm tiền ?”

 

Tính tính thế là khéo.

 

Huống hồ, cho dù bà thì tiền lương kiếm chẳng cũng đem cho con gái cả ?

 

Phó Minh Tuyết đả động đến chuyện trả lương cho .

 

Bởi vì cô nếu mà hé răng , chắc chắn sẽ ăn mắng té tát.

 

“Mẹ, nghĩ kỹ . Thật ở nhà còn mệt mỏi hơn cả nhiều đấy... Theo ý con, nhất vẫn nên thì hơn.”

 

Chăm sóc trẻ nhỏ đơn giản như .

 

Vừa tốn tâm tốn sức.

 

Lại còn nấu nướng cơm nước ngày ba bữa.

 

Đi khi còn thảnh thơi hơn nhiều.

 

“Thôi , đừng khuyên nữa, cứ quyết định thế ! lúc con rể nhà, chăm hai đứa là hợp lý nhất. À mà , bao giờ con đến trường nhập học?”

 

“Ngày mười sáu ạ.”

 

“Thế thì vẫn còn mấy ngày nữa! Cũng , thời gian con tranh thủ quen với hai đứa nhỏ .”

 

Phó Minh Tuyết nghĩ đến việc buổi chiều việc bận, lúc vặn thăm bọn trẻ.

 

“Mẹ, con xem hai đứa thế nào.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-107-hoan-thanh-nhiem-vu-tu-luc-nao.html.]

Tiện thể dạy chúng gọi ... chẳng nhiệm vụ tập vẫn thành ?

 

Ý thức liếc trong gian một cái, bỗng chốc trợn tròn hai mắt.

 

Khoan .

 

Sao nhiệm vụ hiển thị thành ?

 

Một nghìn đồng về tài khoản.

 

Lại còn rơi năm hộp sữa bột.

 

Ngoài , còn rơi thêm ba cây vải với màu sắc khác .

 

Trời đất, thành từ khi nào thế? Bằng cách nào mà thành ?

 

“Mẹ, ơi! Tối qua hai đứa bé mở miệng chuyện ạ?”

 

Mẹ Phó cô la toáng lên, còn tưởng xảy chuyện gì ghê gớm.

 

Hóa xong là chuyện .

 

khỏi trừng mắt cô: “Hét toáng lên thế gì? Trong nhà con nít, con đừng chúng nó giật .”

 

“Mẹ, tối qua hai đứa nhỏ chuyện thật ạ?”

 

“Gọi bà ngoại thì tính ?”

 

Phó Minh Tuyết: “Thế dĩ nhiên là tính ! Khoan , chúng gọi là bà ngoại á?”

 

! Tối qua cả hai bảo bối ngoan đều gọi đấy.” Nếu nhờ tiếng gọi của hai đứa nhỏ, hôm nay quyết tâm của bà cũng chắc kiên định đến mức .

 

Phó Minh Tuyết ghen tị .

 

Dựa gọi chứ?

 

Thu bộ mặt ghen tị, cô : “... Con thăm hai đứa đây.”

 

Cô bước gian phòng sương tây của ruột.

 

Vừa khéo thấy hai đứa bé mở to mắt tỉnh giấc.

 

Cô rảo bước tới gần: “Bảo bối ngoan, ngoan nào, gọi , m-ẹ...”

 

Hai mắt của cặp song sinh sáng long lanh, nhưng cũng chỉ tròn xoe cô chằm chằm.

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Sao phân biệt đối xử thế ?

 

Thôi , gọi cũng chẳng , đằng nào thì phần thưởng cũng tay cô.

 

“Nào, mặc quần áo cho hai đứa nhé, lát nữa chúng uống sữa bột...” Được thưởng tận năm hộp cơ mà, uống xuể, căn bản là uống xuể.

 

 

Loading...