Tần Văn Trạch nhíu mày: “Đừng bậy, bố nay thiên vị, bọn họ đối xử với cô ?”
“Hừ, còn dám thiên vị? tạm thời đến chuyện sính lễ ...”
Tần Văn Trạch cô nhắc đến chuyện , khỏi trực tiếp ngắt lời cô : “Sính lễ rõ với cô ? Số tiền đó là bao gồm cả tiền mua nhà cho Văn Hoắc.”
“Nếu cô cứ khăng khăng đòi tiền bằng như , ngày mai bảo bù cho cô...”
Lời của khiến Lam Thanh Mạn mừng rỡ... hôm nay đàn ông thông suốt ? Vậy mà đòi tiền ?
Nụ còn kịp nở môi, liền thấy câu tiếp theo của : “Đến lúc đó, lấy tiền , chúng mua nhà dọn ngoài ở, bên để cho Văn Hoắc và em dâu ở.”
Lam Thanh Mạn lập tức sốt ruột: “Sao thể chứ, chúng là con trưởng cháu đích tôn, căn nhà vốn dĩ nên để cho chúng .”
Tần Văn Hoắc là con thứ ba, dựa cái gì?
Ở thời cổ đại, đó chính là đích thứ tử.
Phần lớn tài sản trong nhà đều để cho con trưởng cháu đích tôn ?
Tần Văn Trạch mất kiên nhẫn: “Nếu dọn ngoài, đừng nhắc đến chuyện sính lễ nữa, cô cũng một vạn bây giờ mua nổi cái đại viện lớn như nhà họ Tần . Món hời cô chiếm đủ , cô mà vẫn còn c.ắ.n mãi buông.”
“, thế chẳng là vì con trai chúng , vì cái nhà của chúng .” Lam Thanh Mạn chút ủy khuất.
Cô sinh chắt đích tôn cho nhà họ Tần đấy!
“Huống hồ, căn nhà em dâu ở rõ ràng là do em trai bỏ tiền mua. Căn nhà đó của cô lắm đấy, hề kém cạnh chỗ của chúng chút nào.”
“Đó là do em dâu tự mua, cô tự kiếm tiền nhuận bút mua đấy.”
Tần Văn Trạch vốn định bồi thêm một câu... cô bản lĩnh, cô cũng tự mà mua.
nghĩ đến nếu thốt câu , tối nay đoán chừng sẽ cãi to.
Thế là liền nuốt câu trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-104-dua-vao-dau-ma-toi-khong-the-tinh-toan.html.]
“Được , , cô đừng nhắc đến chuyện sính lễ và nhà cửa nữa.”
Lam Thanh Mạn chính là vui.
Chuyện lớn thế ? Sao thể nhắc ?
“... Được, tạm thời nhắc chuyện , bố ý gì? Cái hồng bao ông cho lớn như , chắc chắn hơn một nghìn , lúc đó ông cho mới mấy đồng? Không đúng, ông cho , là cho, hai bọn họ chỉ cho một cái.”
“Còn nữa, ông nội bà nội , bọn họ cho cũng dày như , lúc cho hai trăm.”
Lúc đó khi thấy, cô suýt chút nữa kiềm chế tính tình mà nổi cáu.
Nếu lúc đó khách khứa thực sự quá đông... cô đều lật bàn ầm lên .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nhà họ Tần ức h.i.ế.p , cũng thể trắng trợn ức h.i.ế.p cô như chứ?
Đây căn bản là coi cô là con dâu nhà họ Tần mà!
Tần Văn Trạch thấy những lời oán trách bất mãn của cô , cũng vô cùng chấn kinh.
“Chúng kết hôn là chuyện của bao nhiêu năm ? Chuyện cô cũng tính toán?”
“Mấy năm cũng giống , thể bưng phẳng hai bát nước? Cùng là con dâu nhà họ Tần, Phó Minh Tuyết cô cái gì, cũng bắt buộc cái đó.”
Tần Văn Trạch lúc cũng tức giận: “Trước phát hiện cô vô lý gây sự như ? Bất kể hai vị lớn tuổi và bố cho em dâu bao nhiêu, đó đều là chuyện của bọn họ, cô đừng việc gì kiếm chuyện.”
Lam Thanh Mạn tức nổ phổi: “Anh dám việc gì kiếm chuyện? Được, bây giờ kiếm chuyện cho xem...”
Cô đưa tay cào thẳng mặt Tần Văn Trạch...
Tần Văn Trạch lúc cô đưa tay , tránh , đồng thời thuận thế bắt lấy tay cô , mặt mày đen kịt: “Lam Thanh Mạn, đầu óc cô vấn đề ? Nếu cô sống yên , cô cút về nhà họ Lam của cô .”
Nói xong, hất mạnh tay cô , đó vớ lấy áo khoác sải bước rời .
(Hết chương)