“Tới , mau kìa, xe đón dâu tới !”
Người nhà họ Tần đông đúc, bạn bè họ hàng dĩ nhiên cũng chẳng ít.
Lúc , sân lớn của khu tập thể nhà họ Tần sớm chật ních bóng .
“Ơ kìa, chẳng bảo đằng gái sắm của hồi môn ? Chỗ đang khiêng tới chẳng của hồi môn là gì? Có cả tivi màu với quạt máy nữa kìa!”
Chỉ riêng hai món thôi đủ nở mày nở mặt lắm .
Lam Thanh Mạn dĩ nhiên cũng thấy, cô ngó đầu ngoài, sắc mặt lập tức tối sầm .
Hừ, khéo vẻ màu gớm, mấy thứ đó dân quê mùa các mua nổi chắc?
Còn chẳng là nhờ tiền của nhà họ Tần đưa cho đấy ư.
Mẹ Tần đang tất bật tiếp đón khách khứa.
Mọi bảo cô dâu tới , liền rủ ngoài xem mặt.
Thế là Tần cũng cùng khách khứa tận bên ngoài.
Khi thấy những của hồi môn đang khiêng đến, bà cũng vô cùng bất ngờ, ngờ bà thông gia chu đáo, lòng đến thế.
Chỉ trong vỏn vẹn hai ngày ngắn ngủi mà sắm sửa chừng của hồi môn.
“Thục Lan , cô con dâu út của bà coi bộ gia cảnh phết đấy chứ. Tivi màu cũng luôn.”
“Nghe cô con dâu út nhà bà tuy ở nông thôn lên nhưng là sinh viên Đại học Bắc Kinh đấy ? Có thật thế ?”
Mẹ Tần tươi hớn hở gật đầu: “ , con dâu út nhà đỗ Đại học Bắc Kinh đấy, cưới xin xong xuôi là nó đến trường đại học thủ tục nhập học ngay !”
Lam Thanh Mạn cách đó xa đang vểnh tai ngóng bên , mấy lời đó thì sắc mặt biến đổi liên tục.
Trong lòng bực bội, khó chịu vô cùng.
Học đại học thì ? Trí thức thì ghê gớm lắm ?
Ai mà chẳng mặt chữ chứ?
Cô đây cũng nghiệp cấp hai đàng hoàng đấy nhé!
Cô mà trẻ vài tuổi thì chẳng lẽ thi đỗ cái trường đại học rách nát chắc?
Con nhỏ họ Phó chẳng qua chỉ là may mắn gặp đúng thời thế mà thôi.
Người bụng săm soi nãy giờ vẫn luôn để ý cô , thấy sắc mặt cô khó coi như thế thì chẳng tóm ngay lấy cơ hội ?
Bèn ghé gần, hạ giọng thì thào: “Thanh Mạn , xem cô em dâu nhà cô chẳng đơn giản chút nào ! Cụ nhà cô hình như xưa nay đặc biệt quý học, em dâu cô là sinh viên đại học, chẳng khéo hợp đúng ý cụ ?”
Nụ mặt Lam Thanh Mạn suýt chút nữa thì sụp đổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-100-kinh-diem.html.]
Bởi vì đây là sự thật rành rành.
Huống chi ông già sớm thiên vị, bảo bọc con nhỏ họ Phó .
“Sinh viên đại học thì tài cán , cụ nhà thích học chẳng là chuyện quá đỗi bình thường , cụ nhà cô thích học chắc?”
Người phụ nữ bắt chuyện với cô cũng cứng họng, nét mặt sượng sùng.
Đang định mở miệng gì đó thì chiếc xe chạy tới và dừng hẳn .
Cô đành ngậm miệng .
Tần Văn Thư nhanh nhẹn bước xuống xe chạy sang kéo cửa xe .
Tần Văn Hoắc bảo Phó Minh Tuyết đợi một chút.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Em yên đấy .”
Phó Minh Tuyết hiểu chuyện gì.
thời khắc cô vẫn khá ngoan ngoãn lời.
Cứ thế yên nhúc nhích.
Tần Văn Hoắc nhanh chóng xuống xe, đó cúi : “Vợ ơi, để bế em xuống xe.”
Phó Minh Tuyết:...?
Cô bên ngoài thấy bao nhiêu con mắt đang đổ dồn ngắm cô dâu, trong lòng thấy ngại ngùng quá đỗi.
mà Tần Văn Hoắc bế , cô từ chối cũng tiện.
Thế là cô liền hào phóng, tự nhiên đưa hai tay ôm lấy cổ .
Khoảnh khắc ngón tay cô chạm cổ Tần Văn Hoắc, hình khẽ cứng đờ trong chớp mắt mà khó ai nhận thấy.
ngay đó, liền lấy vẻ thản nhiên, bế bước khỏi xe.
Bản Phó Minh Tuyết vốn dĩ sở hữu dung nhan tuyệt mỹ, thực sự thuộc kiểu da trắng như tuyết, mặt như hoa, ngũ quan tinh xảo tuyệt trần.
Lúc , dù cô chỉ trang điểm nhẹ nhàng, nhưng gương mặt khi điểm trang quả thực càng thêm rực rỡ, hút hồn đối diện.
Giây phút cô bế khỏi xe, thấy dung mạo của cô thì ai nấy đều khỏi sững sờ kinh ngạc.
Trời đất ơi, cô dâu mà dữ trời?
Họ cứ ngỡ Tần Văn Hoắc ông cụ trong nhà ép cưới một cô gái thôn quê thì chắc chắn đen đúa xí lắm.
Ít nhất cũng chẳng thể nào sánh với hoa khôi của khu đại viện .
lúc , e rằng hoa khôi đại viện nhường bước cho cô dâu mới của Tần Văn Hoắc .