Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 96: Em Gái Kỳ Diệu Gì Thế Này

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:47:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ai bảo chứ?

 

Đối phương dồn đường cùng, cô bé cũng c.h.ế.t, liều thì c.h.ế.t chắc, liều thì còn đường sống, ai cũng chọn thế nào.

 

Người xe khách đều hiểu , suốt dọc đường hào hứng rôm rả trò chuyện, vô cùng náo nhiệt, mãi cho đến khi tới bến xe thành phố mới ngừng cơn phấn khích.

 

Lúc ở bến xe, Lý Kiến Hoa sớm đợi đến sốt ruột như lửa đốt. Anh hôm nay em gái đưa cha đến bệnh viện khám bệnh nên chuẩn sẵn sàng thứ để đón tiếp, còn bàn với bạn cùng phòng ký túc xá là Tô Minh nhường giường vài hôm để cha ở cùng với , còn em gái thì sang phòng ký túc xá nữ chen chúc một chút.

 

Kết quả là bao lâu thì thấy loa phát thanh của nhà xưởng, Lý Kiến Hoa ngơ ngác hớt hải chạy tới văn phòng xưởng, hóa là bảo đến điện thoại. Không thì thôi, xong dọa Lý Kiến Hoa hồn siêu phách lạc, gần như mất hết phương hướng, đầu óc trống rỗng.

 

May , đầu dây bên chỉ là gọi đến để xác minh tình hình em gái khai báo. Lý Kiến Hoa nơm nớp lo sợ, thành thật khai báo đầu đuôi tình hình thực tế việc Lý Hữu Quế và cha lên khám bệnh. Đối phương cũng khó , cuối cùng chỉ dặn rằng em gái, cha và của thể sẽ rời khá muộn.

 

Thế là Lý Kiến Hoa chẳng còn tâm trí nào việc, đành vội vàng xin nghỉ phép. Có lẽ khi Lý Kiến Hoa điện thoại, bên cũng tìm hiểu tình hình của qua xưởng đồ hộp , cho nên lãnh đạo xưởng cũng khó dễ mà nhanh chóng duyệt đơn xin nghỉ.

 

Thế đấy, Lý Kiến Hoa đến cả cơm trưa lẫn nghỉ ngơi cũng chẳng màng, khi duyệt nghỉ phép liền mượn một chiếc xe đạp hối hả phi tới bến xe đợi . Kết quả đợi đến tận gần chập tối mới đón nhóm Lý Hữu Quế, cha và Lương Ngôn Tô.

 

Khoảnh khắc Lý Kiến Hoa chỉ thở phào nhẹ nhõm mà còn xúc động suýt .

 

Đang yên đang lành một chuyến lên thành phố khám bệnh, mà cũng đụng kẻ , em gái suýt nữa thì bắt con tin, đây là chuyện quái gì thế ?

 

“Cha, cha chứ? Cậu, em gái, khỏe ?” Lý Kiến Hoa tiếng nhưng vành mắt đỏ hoe, giọng cũng lạc vì sợ hãi.

 

Lý Thế Dân và Lương Ngôn Tô đồng thời lắc đầu với : “Bọn cha , chỉ Hữu Quế tóm lấy thôi. May mà con bé sức khỏe, may mà kẻ đó là đàn bà.”

 

Hai đàn ông thực sự vô cùng may mắn, nếu Lý Hữu Quế chắc chắn sẽ thương, dễ gì thoát .

 

“Anh hai, em , mau tìm chỗ ăn cơm , cha với đều đói bụng .” Lý Hữu Quế vẫn xách theo chiếc bao tải gai và một bọc quần áo, nét mặt thản nhiên như thường .

 

là tim to thật đấy.

 

Lý Kiến Hoa thấy cũng cạn lời: “...”

 

Đây rốt cuộc là cô em gái kỳ diệu phương nào ?!

 

Kể từ khi thấy em gái nhà , Lý Kiến Hoa nhớ tới phần thưởng và bằng khen từ cơ quan cấp Tết, hôm nay ... e là sắp thêm phần thưởng nữa .

 

Lý Kiến Hoa lúc mặt Lý Hữu Quế đều cảm thấy dường như mới là em trai. Anh đỡ cha lên yên xe đạp , đó buộc hành lý của em gái và lên khung xe, lúc mới dắt xe đạp tiến về phía .

 

Thời buổi ăn cơm chỉ thể đến tiệm cơm quốc doanh, Lý Kiến Hoa liền dẫn cả nhà cùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-96-em-gai-ky-dieu-gi-the-nay.html.]

 

Vừa vặn lúc tới giờ ăn cao điểm, tiệm cơm quốc doanh mấy . Sau khi thu xếp cho cha xuống, Lý Kiến Hoa và Lương Ngôn Tô liền tìm nhân viên phục vụ hỏi về cơm canh.

 

Kết quả hôm nay tiệm cơm quốc doanh trứng xào, thịt kho tàu, thịt gà xào, đậu phụ kho thịt lợn và cơm trắng.

 

Món ăn tệ, Lý Kiến Hoa liền gọi thịt kho tàu và thịt gà xào, thêm một món đậu phụ, một món rau xanh và sáu bát cơm trắng. Tổng cộng hết 3 tệ 2 hào, nửa cân phiếu thịt và một cân phiếu lương thực.

 

Bữa cơm tối thực sự hề rẻ, nhưng lượng thức ăn đầy đặn, bộ đều múc bát tô lớn, tuyệt đối đủ ăn. Cơm trắng chia mỗi một bát, hai bát cơm còn chia mỗi nửa bát, ăn xong bụng ai nấy đều no căng tròn.

 

Trong lúc hai gọi món, Lý Hữu Quế lén chuồn cửa của tiệm cơm quốc doanh, cố ý ngó nghiêng trong bếp. Cuối cùng cô nhắm trúng một đàn ông trung niên đang thái rau, lặng lẽ mò tới bắt chuyện nhỏ giọng, đó cho đối phương nấm hương mộc nhĩ, tiệm cơm thu mua ?

 

Tiệm cơm quốc doanh đều nguồn cung ứng riêng, nhưng cũng thu mua bên ngoài, nếu thu cũng chỉ là lượng nhỏ, hễ thấy thích hợp thì cũng thu nhận một ít.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bởi khi Lý Hữu Quế những thứ như nấm hương mộc nhĩ, cũng từ chối, bảo cô mang xem thử.

 

Lý Hữu Quế liền lấy nấm hương mộc nhĩ loại nhất chọn lựa kỹ càng. Người phụ trách thu mua của tiệm cơm quốc doanh đương nhiên vô cùng hài lòng, mẫu mã tươi mới, căn bản chẳng lý do gì để từ chối, lập tức lấy hết bộ tại chỗ. Giá cả cũng công bằng, trả đúng theo giá bán ngoài của hợp tác xã mua bán.

 

Lý Hữu Quế bất ngờ, vốn dĩ cô còn tưởng sẽ ép giá hoặc giá sẽ thấp, kết quả mức giá khiến cô hài lòng thể hài lòng hơn.

 

Thế là khi nhận tiền xong, Lý Hữu Quế liền bớt cho ông chú thu mua hai cân nấm hương mộc nhĩ, biếu thêm hai cân quả dại. Khéo léo lấy lòng ghi nhận thiện chí của đối phương, qua mới toại lòng , đạo lý kiếp ba mươi tuổi Lý Hữu Quế mới thấm thía sâu sắc.

 

Ông chú thu mua cũng ngờ chỉ là nhất thời lòng thu mua đầy mười cân nấm hương mộc nhĩ mà tặng nhiều đồ như , lúc mới nhận cô bé mặt lanh lợi đối nhân xử thế, liền ghi nhớ Lý Hữu Quế trong lòng.

 

Lý Hữu Quế bàn ăn xuống thì nhân viên phục vụ gọi báo cơm canh của bàn họ xong, bảo nhóm Lý Kiến Hoa qua bưng.

 

Hai món thịt, hai món chay, cơm trắng. Cảm giác chẳng khác nào ăn ở nhà hàng thời hiện đại, còn ở thời thì hiếm lắm mới ăn tiệm một , hầu như ít xa xỉ đến mức .

 

Chẳng vì hôm nay cha và Lương Ngôn Tô một phen kinh hãi ? Bản Lý Kiến Hoa cũng hoảng sợ, mới hào phóng dẫn ngoài ăn cơm như . Bằng , Lý Kiến Hoa vốn tính sẵn sẽ mua ít cơm canh ở nhà ăn của xưởng, về ký túc xá chiên ít trứng, xào chút nấm hương mộc nhĩ món thêm, rẻ tiết kiệm, chẳng là kế hoạch theo kịp biến hóa ?

 

May mà chỉ hú vía, nên cũng chẳng so đo nhiều gì, ngay cả Lương Ngôn Tô cũng phản đối việc tới nơi sang trọng thế ăn cơm, ăn uống ngon miệng mới trấn tĩnh tinh thần chứ.

 

Hơn nữa, hơn ba tệ bạc nhà họ cũng gánh nổi, cũng ngày nào tháng nào cũng ăn như thế, chẳng đến mức bủn xỉn ki bo.

 

Sau khi ăn xong ở tiệm cơm quốc doanh, Lý Kiến Hoa liền đẩy cha, cùng Lương Ngôn Tô và Lý Hữu Quế về xưởng đồ hộp.

 

Lương Ngôn Tô bắt xe về huyện Ung ngay từ bến xe, thứ nhất là yên tâm về rể và cháu gái, thứ hai là lúc đó cũng chẳng còn chuyến xe nào huyện Ung nữa, ông bắt chuyến xe sớm nhất sáng hôm để về huyện Ung .

 

Từ đây bộ về xưởng đồ hộp cũng xa lắm, nửa tiếng là tới nơi. Từ đằng xa thấy trong xưởng qua kẻ nườm nượp, đúng giờ tan ca, nấu nướng và ăn uống, cũng là lúc nhộn nhịp nhất trong xưởng.

 

 

Loading...