Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 92: Thật Hào Phóng Quá

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đây là đầu tiên Lý Hữu Quế đặt chân tới khu chuồng bò trong truyền thuyết.

 

Bình thường phụ trách chăn bò đều là Lương Anh và Lý Kiến Hoa, thế nhưng để tránh dị nghị, hai con bao giờ tiếp xúc với những sống bên trong, trông thấy cũng coi như thấy, hai bên đều giữ ý tứ như .

 

Vào giờ phút , việc quyết định xây chuồng lợn ở khu chuồng bò thì những ở chuồng bò đương nhiên chẳng tiếng gì, vả trong lòng họ còn thầm mong mỏi nhận công việc , việc nuôi lợn sẽ giao cho bọn họ phụ trách, so với việc đồng cày cuốc phơi nắng dầm mưa thì nhẹ nhàng hơn nhiều.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Mùi phân lợn các thứ dĩ nhiên là hôi thối khó ngửi, nhưng so với công việc đồng áng nặng nhọc từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt thì bọn họ thà chọn nuôi lợn còn hơn.

 

Hơn một trăm đàn ông là lao động khỏe mạnh chia quá nửa để khuân đá và chở đá, chỉ còn hơn chục đang cật lực nện phẳng và đầm chặt nền đất, ngoài theo lời gợi ý của Lý Hữu Quế, khi dựng xong chuồng lợn sẽ láng thêm một lớp xi măng bên trong để tiện cho việc quét dọn và xịt rửa vệ sinh.

 

Chỉ trong vòng một buổi chiều ngắn ngủi, năm gian chuồng lợn vuông vức ngay ngắn dựng xong, mỗi gian rộng chừng bằng một căn phòng ngủ nhỏ, tối đa thể nuôi bốn con lợn, nhưng Lý Hữu Quế góp ý mỗi chuồng chỉ nên nuôi ba con để đề phòng xảy dịch tả lợn và lây nhiễm chéo, nếu sẽ uổng phí bao nhiêu công sức.

 

Năm gian chuồng lợn thể nuôi mười lăm con lợn, lượng cỏ lợn và dây khoai lang cần dùng là hề nhỏ. Chuyện chuẩn thức ăn cho lợn cũng dễ giải quyết, cứ giao thẳng cho những ở chuồng bò , hiện tại ở chuồng bò năm sáu , chắc hẳn chuyện khó họ.

 

Nếu như ở chuồng bò xuể thì cũng dễ xử lý, già và đám trẻ con nhỡ nhỡ cũng thể việc , cứ phân công cho bọn họ cắt cỏ lợn tính cho hai ba công điểm là xong.

 

La Trung Hoa từ lâu hao tâm tổn trí vì chuyện đất ít mà xã viên thì quá đông, lúc thêm một trại nuôi lợn, ngoài việc nộp đủ chỉ tiêu thu mua của nhà nước thì lợn còn thể cải thiện bữa ăn cho bà con xã viên, phần dôi dư còn thể đổi lấy một nhu yếu phẩm sinh hoạt cho , đây cũng coi như là một mối phúc lợi lớn.

 

Ngoài việc xây chuồng lợn , bên mép ao nước phía cây đa cổ thụ cũng sẽ dùng lưới đ.á.n.h cá hoặc phên nứa quây một vòng, nuôi chừng hai trăm con vịt. Cũng giống như nuôi lợn, khi thành chỉ tiêu giao nộp cho nhà nước, phần còn đến dịp lễ tết thể chia cho xã viên một chút để cải thiện bữa ăn.

 

Chuồng gà cũng tương tự như , quây ngay bãi đất trống mà đó La Trung Hoa và đám Lý Hữu Quế khảo sát. Một bên là mép nước thả vịt, một bên là khu đất rào nuôi gà, dựng thêm một căn lán tạm rộng chừng mười mét vuông, ban ngày và ban đêm phân công mỗi ca hai trông coi. Công việc già lớn tuổi đều thể đảm nhiệm, tính cho bốn năm công điểm là khối tranh nhận .

 

Còn về thức ăn cho gà và vịt thì cũng chẳng vấn đề gì to tát, lá khoai lang và rau củ dập nát chính là nguồn thức ăn cho gà vịt, bảo đám học sinh tiểu học trong đội giờ tan học hoặc ngày nghỉ đào giun đất, công điểm cũng cần cho nhiều, chỉ cần tính một hai điểm là .

 

Ai ai cũng việc để , ai ai cũng thể kiếm công điểm, thể huy động bộ nhân lực của Đội sản xuất 7, ngoại trừ trẻ sơ sinh và mấy đứa bé còn ẵm ngửa.

 

Trước khi trời tối lúc Lý Hữu Quế về đến nhà, chuồng lợn xây xong xuôi, ngay cả nền đất cũng láng xi măng phẳng phiu, gỗ xà cũng tìm đủ, chỉ chờ chuồng lợn khô ráo gác gỗ phủ rơm rạ lên là thể đón đàn lợn giống ở.

 

Về bản báo cáo xin thành lập trại nuôi lợn, nuôi gà nuôi vịt của Đội sản xuất 7, La Trung Hoa Tết báo cáo lên công xã , còn theo gợi ý của Lý Hữu Quế mà thành văn bản đàng hoàng, đầy đủ chữ ký và điểm chỉ của thể cán bộ đội sản xuất, công xã phê duyệt xong xuôi.

 

Các đội sản xuất bao quanh khu vực phố chợ Tô Trấn đều ít đất, đất đai tuy màu mỡ nhưng ngặt nỗi dân của các đội quá đông đúc, nhiều đất ít, khi nộp đủ lương thực công cho nhà nước thì phần lương thực chia theo đầu cho xã viên còn ít, ăn đủ no mà cũng chẳng c.h.ế.t đói .

 

Không giống như các đội sản xuất ở những thôn bản cách xa phố chợ Tô Trấn, đất nhiều ít, chỉ cần lo chu việc đồng áng là đủ, lương thực chia cũng nhiều hơn, lâm tình cảnh căng thẳng thiếu thốn như các đội sản xuất sát cạnh công xã.

 

Công xã vốn dĩ từ lâu đau đáu tìm cách cải thiện vấn đề cho các đội sản xuất đất ít đông , nay phương án do Đội sản xuất 7 đưa đương nhiên công xã nhiệt liệt hoan nghênh. Huống hồ đây là tài sản thuộc sở hữu tập thể, giải quyết nguồn cung cấp thịt cho các khu đô thị, giảm bớt gánh nặng áp lực cho công xã và đội sản xuất, còn mang lợi ích thiết thực cho bà con xã viên, đúng là một mũi tên trúng ba đích.

 

Bản kế hoạch trình lên đầy hai ngày thông qua bộ, cấp còn dự định cho các đội sản xuất điều kiện tương tự học tập noi theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-92-that-hao-phong-qua.html.]

 

Lý Hữu Quế chẳng bận tâm tới những chuyện vĩ mô , điều cô sốt ruột nhất lúc là chuyện ban trưa lúc về nhà ghé sang nhà dặn dò, Lương Ngôn Tô lo liệu xong xuôi cho cô .

 

Vì thế, bước chân về tới nhà, Lý Hữu Quế vặn thấy ruột cũng đang mặt ở đó, trong lòng cô liền thở phào nhẹ nhõm, xem chuyện mà cô bận tâm bấy lâu nay giải quyết êm xuôi .

 

“Hữu Quế, cháu về đấy . Lại đây, đây đếm thử xem.” Lương Ngôn Tô cũng mới sang đây bao lâu, chân ông đang đặt một chiếc giỏ lớn, thấy cháu gái liền híp mắt vẫy tay gọi.

 

Lý Hữu Quế mỉm bước gần: “Cậu, thực sự quá cừ khôi luôn!”

 

Thứ mà Lương Ngôn Tô xách sang là một giỏ đầy ắp trứng gà, tổng cộng một trăm quả, bộ đều là do chiều nay ông cùng vợ đạp xe về tận làng của vợ để gom mua của bà con.

 

Mỗi quả cũng tính giá năm xu, một phần nhỏ quả nhỏ thì tính một hào ba quả, dĩ nhiên loại đó quả thực bé tí xíu. Dù thì mức giá khắp bộ Tô Trấn đều như cả, vả đổi chác qua với dân thế vẫn hời hơn là đem bán cho hợp tác xã mua bán, bởi vì hợp tác xã mua bán chỉ thu mua với giá bốn xu một quả mà thôi.

 

Một trăm quả trứng gà tính là 4 đồng 9 hào, bộ đều lót rơm rạ cẩn thận mang về, bảo quản vô cùng kỹ lưỡng.

 

“Cậu , nhà đếm gì cho mất công? Cậu việc cháu yên tâm tuyệt đối.” Lý Hữu Quế chỉ liếc giỏ trứng gà một cái là mặt mày hớn hở, thật là chẳng dễ dàng gì.

 

Lương Ngôn Tô bộ dạng vui vẻ của cháu gái thì tâm trạng cũng phấn khởi theo, mùng sáu ông mới lên huyện nên lúc vẫn đang nghỉ ở nhà.

 

“Hữu Quế, chỗ tiền trả cho cháu, trứng cứ coi như tặng cho nhà bồi bổ.” Lương Ngôn Tô móc tờ mười đồng mà buổi trưa cháu gái đưa cho nhét tay cô.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Cậu của cô thật hào phóng quá mất.

 

Đây là đồ ăn trị giá tới tận 5 đồng bạc đấy chứ ít ỏi gì, Lý Kiến Hoa lương một tháng cũng chỉ 18 đồng, Lương Ngôn Tô dù mức lương ba mươi mấy đồng thì tiền cũng ngót nghét chiếm mất một phần sáu tháng lương . Lương Ngôn Tô sống độc , ông còn lo toan gánh vác cả một gia đình, 5 đồng bạc cũng là một khoản tiền lớn .

 

“Cậu , tự cháu tiền mà. Cháu giấu gì , cháu hiện tại vẫn còn hơn một trăm đồng lận đấy. Anh hai cháu cũng hứa mỗi tháng sẽ gửi tiền về, tiền ăn uống nhà cháu thiếu, chỉ thiếu thịt với trứng để tẩm bổ thôi. Chú đội trưởng bảo lương thực của đội cũng chẳng còn nhiều, vụ thu hoạch mùa hè khả năng sẽ bán thêm lương thực cho nhà cháu nữa. Sau gia đình cháu còn cậy nhờ với mợ giúp đỡ về các làng quê mua hộ trứng gà với lương thực dài dài, chẳng lẽ nào cũng lấy tiền ? Họ hàng thích qua sòng phẳng qua thì mới bền lâu ạ.”

 

Lý Hữu Quế nhận lấy tờ mười đồng mà nhét cho , trở tay rút từ trong túi một tờ năm đồng đưa cho ông, vô cùng nghiêm túc phân tích đạo lý với Lương Ngôn Tô.

 

Lương Ngôn Tô: “...”

 

Nói chí lý quá chừng.

 

Thế là Lương Ngôn Tô cuối cùng vẫn im lặng nhận lấy tiền đó. Ông Lý Hữu Quế mua trứng gà về bồi bổ sức khỏe cho vợ chồng Lý Thế Dân cùng các em nhỏ, vốn dĩ ông định bỏ tiền túi mua biếu gia đình chị cả, giờ nghĩ mới thấy như thực sự , vẫn là đứa cháu gái xa trông rộng, một lớn như ông quả thực bằng một cô bé con.

 

 

Loading...