Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 9: Lương Tâm Trời Đất

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đang yên đang lành tự dưng sang chuyện lấy chồng ? Chuyện cô hình như là vấn đề con gà cơ mà? Lý Hữu Quế ngơ ngác cả .

 

Thế nhưng, dáng vẻ đau lòng đến tuyệt vọng của Lý khiến cô cảm thấy vô cùng khó chịu. Cô Lý vốn dĩ là yếu đuối, thêm việc từng công việc đồng áng nặng nhọc bao giờ, bà quanh năm suốt tháng liều mạng việc cũng chẳng kiếm nổi bao nhiêu công điểm. Cái nhà đứa nhỏ thì quá nhỏ, đứa lớn thì chỉ lo cho bỏ mất, cả nhà ăn đủ no, mặc đủ ấm, năm nào cũng nợ ngược công điểm và lương thực của công xã, cuộc sống khó khăn gian khổ khôn xiết.

 

“Mẹ, cũng đừng lo lắng quá, từ xưa tới nay chỉ kẻ nghèo chứ chẳng ai tiền , đợi nhà khấm khá thì đối tượng chẳng cần tìm, tự khắc sẽ chủ động tìm đến tận cửa mà cầu thôi.”

 

Lý Hữu Quế nỡ dáng vẻ tuyệt vọng của gầy gò nhỏ bé , đành vội vàng lên tiếng an ủi để tiếp thêm niềm tin cho bà, còn cố tình bước gần bà vài bước, hạ thấp giọng tiết lộ một vài dự định của .

 

“Mẹ xem, bây giờ con sức khỏe , sức lực thì thể nhiều việc, cũng kiếm nhiều công điểm hơn. Con còn thể đốn củi mang bán, hái thêm ít mộc nhĩ, nấm rừng mang đổi lấy gạo bột gì đó, nếu may mắn tóm gà rừng, thỏ rừng thì cuộc sống nhất định sẽ ngày càng lên thôi. Mẹ , chừng nhà còn cơ hội dọn lên thành phố sống nữa đấy, cả với hai chẳng đang ở thành phố ? Cuộc sống ở thành phố hơn ở đây nhiều lắm, cũng cần vất vả như thế nữa.”

 

Mẹ Lý xong liền kinh ngạc há hốc mồm con gái lớn, dường như còn nhận cô nữa.

 

Hữu Quế cái gì cơ? Cả nhà chuyển lên thành phố sống á? Ở thành phố đương nhiên là , ăn lương thực hàng hóa, ở nhà máy mỗi tháng kiếm hơn hai mươi đồng, tháng nào cũng phát đủ loại tem phiếu, còn ở trong nhà lầu nữa chứ. Những điều đây Lý ngay cả trong mơ cũng dám nghĩ tới, thế nhưng lúc con gái lớn những lời , bà rung động tha thiết mong mỏi, đây chính là cuộc sống trong mơ của bà cơ mà.

 

Hơn nữa, nếu cả nhà thật sự dọn lên thành phố sống thì chuyện hôn sự của con gái lớn sẽ càng hơn, còn lo lắng gì chuyện danh tiếng nữa chứ?

 

Trong chốc lát, xoa dịu bởi viễn cảnh tươi mà con gái lớn vẽ , gì còn tâm trí mà đau buồn với tủi nữa, mắt chuyện Lý Hữu Quế sức lực hơn là sự thật rành rành đó .

 

“Hữu Quế , tự nhiên sức lực của con lớn thế?”

 

Mẹ Lý cũng chẳng buồn ngoài tính sổ với đám đàn bà nhiều chuyện nữa, xoay về chiếc ghế đẩu ban nãy xuống tiếp tục nhặt rau dại, nhặt con gái lớn ôm bốn khúc gỗ , thấy sức mạnh phi thường bà mới nhớ thắc mắc , khỏi nghi hoặc cất tiếng hỏi.

 

Lý Hữu Quế: “…”

 

phản ứng cũng chậm chạp quá đấy, cô cũng chẳng gì cho nữa.

 

“Mẹ, cũng trong đầu phân nhiều khu vực chức năng đúng ? Ví dụ như trúng gió, bán bất toại là do một bên não ở vị trí nào đó nó còn hoạt động bình thường nữa. Rồi cả chuyện chúng chuyện ngóng cũng đều do não bộ chỉ huy cả, trí nhớ các thứ cũng do nó quản lý hết. Con đoán là đầu con đập trúng ngay cái chỗ điều khiển sức mạnh và vận động , những hỏng mà khi còn kích thích tiềm năng nữa, cho nên con cảm thấy sức lực của hình như khỏe hơn nhiều.”

 

“Mẹ, con với chuyện , xong đừng giận nhé. Thật hôm nay con rừng chỉ bắt một con gà rừng mà là hai con lận, con đói quá nên lén ăn hết một con , thế nên mới nhiều sức lực để chặt cây vác gỗ như thế đấy ạ.”

 

Lương tâm trời đất soi xét, để giải thích cho cái sức mạnh đột ngột xuất hiện cô đúng là liều mạng bịa chuyện . Lý Hữu Quế ngượng ngùng , vẻ vô cùng c.ắ.n rứt lương tâm vì lỡ ăn mảnh một .

 

Cái gì cơ?!

 

Hóa là bắt tận hai con gà rừng cơ ?!

 

Mẹ Lý xong ngỡ ngàng cảm thấy thể tưởng tượng nổi, thế nhưng những lời con gái lớn vô cùng lý, đặc biệt là chuyện con gà rừng , bà cũng chẳng nên gì cho nữa.

 

Tất cả cũng chỉ vì đói kém và nghèo khổ mà cả thôi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-9-luong-tam-troi-dat.html.]

“Mẹ giận , con mau chuyển nốt đống gỗ ăn cơm .”

 

Mẹ Lý lẽ lọt tai những lời hứa hẹn về một cuộc sống ngày càng hơn nên tâm trạng , ngược còn lên tiếng giục cô mau ăn lót .

 

Không ngờ yếu đuối dễ chuyện đến , cũng hề vì chuyện cô tự ăn hết một con gà mà mắng mỏ cô, Lý Hữu Quế tâm trạng cũng , đương nhiên liền theo lời Lý, chuyển nốt đống gỗ húp cháo rau dại.

 

Lý Kiến Văn lúc ăn xong , nồi cháo rau dại tính mỗi cũng chỉ chia hai bát mà thôi, còn nhiều nước ít rau ít gạo, cũng chỉ đủ uống cho no nước bụng mà thôi.

 

Lý Hữu Quế uống một bình dịch dinh dưỡng thì mà thấy đói cho ? Một bình dịch dinh dưỡng đủ duy trì năng lượng cho cả một ngày dài, thế nhưng cô cũng thể đói mà ăn , cho nên chỉ húp tạm một bát cháo rau dại cho qua chuyện.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Mẹ, chiều nay con kiếm củi tiếp, tiện thể tìm thêm ít rau dại, nấm rừng với mộc nhĩ nữa, kiếm thêm nhiều củi về để mấy hôm nữa kéo bán.”

 

“Kiến Văn, em cần theo chị , cứ ở nhà giúp việc, trông em với canh chừng con gà rừng nhé.”

 

Lý Hữu Quế lượt dặn dò Lý và em trai cả Lý Kiến Văn. Trong nhà nghèo thế , Lý Hữu Quế dám nghỉ ngơi cho ?! Hơn nữa cô cũng chẳng thấy mệt mỏi gì nên đương nhiên tranh thủ đốn thêm nhiều củi và tìm sản vật rừng, dù thì mấy hôm nữa cô cũng lên thành phố một chuyến để bán hết đống đồ , đặng đổi lấy chút gạo, bột mì và vải vóc mang về cho cả nhà.

 

Em gái út Lý Hữu Liễu sớm húp xong cháo rau dại cùng đám bạn nhỏ rủ ngoài đào rau dại và nhặt mấy cành cây khô nhỏ mang về nhóm lửa, trong nhà hầu như chẳng ai là rảnh rỗi cả.

 

là cái nghèo chẳng cho phép ai ngơi tay.

 

Bởi vì cô thể hiện sức mạnh to lớn của nên Lý và Lý Kiến Văn đương nhiên chẳng ý kiến phản đối gì mà theo sự sắp xếp của cô, càng yên tâm để một cô con gái đốn củi.

 

“Con cầm theo con d.a.o rừng .”

 

Lúc cô chuẩn bước khỏi cửa, Lý đột nhiên nhớ điều gì đó, vội vàng gian bếp nhanh trở , đưa cho Lý Hữu Quế một con d.a.o rừng đen sì sứt sẹo mấy vết mẻ lớn.

 

Con d.a.o rừng trông thật là… đáng yêu.

 

Khóe miệng Lý Hữu Quế giật giật, hai lời liền đưa tay nhận lấy, con d.a.o cũng giúp cô ít việc, còn hơn .

 

Thời gian còn sớm nữa, Lý Hữu Quế cũng lười dây dưa thêm, thế là vội vàng chọn một hướng nhanh chóng rời khỏi thị trấn nhỏ, thẳng về phía huyện Phù.

 

Huyện Phù là huyện thành gần Tô Trấn nhất, cách chừng đầy hai mươi cây , thế nhưng Tô Trấn thuộc quyền quản lý của huyện Phù mà sự quản hạt của huyện Ung. Huyện Ung cách Tô Trấn tới hơn bảy mươi cây , trong khi thành phố Nam Thị cách Tô Trấn đầy năm mươi cây , lên thành phố còn tiện hơn lên huyện nhiều. Thị trấn giáp ranh với Tô Trấn là Ngô Trấn, hai thị trấn cách hơn mười lăm cây một chút, thế nên vị trí của Tô Trấn quả thực đắc địa, gần huyện bên cạnh mà gần cả thành phố, cũng thuận tiện cả.

 

Vậy tại Lý Hữu Quế về hướng huyện Phù?!

 

Bởi vì dọc đường từ Tô Trấn sang huyện Phù thì đồi núi sẽ dần dần nhiều lên, càng gần về phía biên giới thì địa hình núi non càng dày đặc. Núi non ở đây cũng tương tự như những ngọn núi danh bất hư truyền nhất thiên hạ, phong cảnh vô cùng tươi , chỉ thiếu mỗi điều là trong núi sông lớn chảy qua mà thôi.

 

Gà rừng, thỏ rừng, nấm, linh chi, mộc nhĩ ơi, tới đây!

 

 

Loading...