Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 85: Nhà Họ Lý Vẫn Nghèo
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiền của từ trời rơi xuống.
Đương nhiên là đột ngột .
Chắc cũng chỉ La Trung Hoa, các cán bộ đội sản xuất và kế toán mới tại nhà Lý Hữu Quế đột nhiên nhiều tiền để trả nợ như .
Những chuyện thì chẳng hề bất ngờ, điều khiến họ ngạc nhiên chỉ là ngờ Lý Hữu Quế nỡ lấy hết để trả nợ trong một mà thôi.
mà, những xã viên như thế càng nhiều càng , Đội sản xuất 7 chẳng hề chê bai chút nào, ai bảo Lý Hữu Quế bây giờ tài giỏi đến thế cơ chứ?
“Đội trưởng, chú kế toán, chỗ tổng cộng là một trăm ba mươi đồng, các chú đếm xem.” Lý Hữu Quế thò tay túi áo, thực chất là lấy từ trong gian mười ba tờ đại đoàn kết mệnh giá mười tệ, đặt mặt kế toán.
Nhiều tờ đại đoàn kết như .
Là tiền thật.
Ngoại trừ các cán bộ đội sản xuất, những xã viên ngoài cửa và bên cửa sổ đều đến ngây , ánh mắt nóng rực chằm chằm xấp tiền nhỏ đó. Suy cho cùng, thời buổi đa đều từng thấy nhiều tiền đến thế, chứ đừng là sở hữu.
“Lý Hữu Quế giàu thật đấy.”
“Không con bé giàu, mà là nhà nó giàu.”
“ cóc tin, tiền chắc là do Lý Kiến Hoa và Lý Kiến Minh mang về chứ gì?”
“ đấy, nhà Lý Hữu Quế nghèo rớt mồng tơi, cứ nợ tiền lương thực của đại đội mãi, chỉ hai trai của nó thành phố, chắc chắn là họ mang về .”
“Chậc chậc chậc, mấy thì cái rắm gì, tiền đúng là của riêng Lý Hữu Quế đấy.”
“Cái gì? tin.”
“Bà tin ? Đó là vì bà chuyện thôi.”
“Có xảy chuyện gì mà ? Bà ? Thế mau kể xem nào?”
“Chuyện thật đấy, đêm ba mươi Tết vặn mặt ở đó.”
“Hì hì, cũng mặt.”
“Đêm ba mươi Tết? Ồ ồ ồ, nhớ , hôm đó một chiếc xe quân sự đến, mấy bộ đội đó còn nhà Lý Hữu Quế. Hôm đó nhà, kể , mấy bộ đội chỉ mang quà đến mà còn trao bằng khen và tiền thưởng cho Lý Hữu Quế nữa cơ?”
“ đúng đúng, ái chà, đúng là thế thật, lúc đó cũng thấy, nhưng đang bận nên chạy theo xem. Sau là của cấp cử xuống, hình như Lý Hữu Quế một việc lớn kinh thiên động địa lắm.”
…
Những chuyện ban đầu còn lầm bầm nghi ngờ nguồn gốc tiền của Lý Hữu Quế rõ ràng hoặc vấn đề, kết quả vẫn rõ sự tình, bên ngoài kể ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện.
Bên ngoài ban chỉ huy đại đội bàn tán xôn xao náo nhiệt, còn các cán bộ bên trong thì ai nấy đều tươi rạng rỡ. Đang dịp Tết nhất tâm trạng vốn vui vẻ, nay thêm chuyện , chẳng càng đáng mừng hơn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-85-nha-ho-ly-van-ngheo.html.]
Kế toán đang đếm mười ba tờ đại đoàn kết, đếm đếm ba mới gật đầu: “Số lượng đúng , tổng cộng là một trăm ba mươi đồng. Lại đây đây, điểm chỉ, ký tên .”
Lại là La Trung Hoa, Lý Hữu Quế, kế toán, cộng thêm chữ ký và dấu vân tay của hai cán bộ đội sản xuất nữa. Vì đây là khoản nợ lớn cuối cùng, đương nhiên cần nhiều chứng để đảm bảo tính công bằng và xảy sai sót.
Hơn một trăm đồng thời điểm là một tiền cực kỳ lớn, thể xử lý thận trọng.
“Xong , xã viên Đội sản xuất 7 Lý Thế Dân hiện thanh toán bộ khoản nợ lương thực với Đội sản xuất 7.” Kế toán cuối cùng tuyên bố, giọng điệu rành rọt, vô cùng trang trọng và nghiêm túc.
Lời tuyên bố đương nhiên là với tất cả các cán bộ đội sản xuất cùng em Lý Hữu Quế, Lý Kiến Hoa, đồng thời cũng là thông báo cho những bên ngoài . Chuyện thể giả , bao nhiêu con mắt đang chằm chằm cơ mà.
“Cái Tết trôi qua thật suôn sẻ, xem nhà Lý Hữu Quế đều khấm khá lên , đội sản xuất của chúng năm nay cũng sẽ hơn. Lại đây đây, ăn bánh ăn kẹo , đây là đồ Hữu Quế mang đến, cùng nếm thử nhé.” La Trung Hoa lúc rời khỏi nhà xách theo gói bánh kẹo mà em Lý Kiến Hoa mang đến, lúc ông lấy một phần rải lên bàn mời , phần còn thì đem chia cho các xã viên ngoài cửa.
Tất cả đều vui vẻ hòa thuận ăn bánh kẹo, chẳng ai khách sáo, dù đây cũng là món bánh kẹo hiếm hoi cả năm mới ăn một , còn chia hào phóng như .
“Chú đội trưởng, cấp thưởng cho cháu hai trăm đồng, bây giờ còn bảy mươi đồng, cháu mua của đội sản xuất ba trăm cân lúa. Gạo ở nhà đủ ăn đến vụ thu hoạch mùa hè, cháu còn lấy ba bốn chục cân gạo cho cháu mang lên thành phố nữa. Chú xem ạ?” Xử lý xong việc trả nợ, Lý Hữu Quế đương nhiên vẫn rời , việc chính còn xong mà. Nhân lúc đông đủ cán bộ đại đội ở đây, cô vội vàng chủ động lật bài ngửa, cũng là để dập tắt những ý đồ của một .
Hai trăm đồng tiền thưởng?!
Á á á, hóa Lý Hữu Quế thưởng nhiều tiền đến thế, thật là ghen tị quá mất.
Vốn dĩ đều rõ phần thưởng Lý Hữu Quế nhận đêm ba mươi Tết là bao nhiêu, những ai chuyện đều âm thầm suy đoán, từ một trăm đến ba trăm đồng đều . Lúc Lý Hữu Quế chủ động tiết lộ, lập tức còn cảm thấy kinh ngạc với con hai trăm đồng nữa.
Con là hợp lý.
Tuy nhiên, hai trăm đồng đối với khác là một khoản thu nhập tăng thêm khổng lồ, quả thực là thêm một khoản tiền tiết kiệm lớn cho gia đình. đối với nhà Lý Hữu Quế, tiền đó chỉ vặn đủ để trả nợ, chữa bệnh, mua lương thực mà thôi.
Mọi ngẫm nghĩ một lát, đột nhiên còn thấy ghen tị ngưỡng mộ nữa. Chẳng vì tiền chẳng còn bao nhiêu trong tay ? Chút tiền còn còn lo chữa bệnh mua t.h.u.ố.c cho cha Lý, trong nhà thiếu ăn thiếu mặc, chẳng đều cần đến tiền ? Chỗ nào cũng cần tiền cả.
Có lý.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đừng là Đại đội trưởng La Trung Hoa, ngay cả kế toán và các cán bộ đội sản xuất cũng nhịn mà liên tục gật đầu, trong lòng nắm rõ tình cảnh của Lý Hữu Quế như lòng bàn tay, hề cảm thấy bất ngờ.
“Được, cháu là xã viên của đội sản xuất chúng , đội sản xuất cũng thể trơ mắt xã viên gạo cho nồi. Đội sản xuất thể bán cho cháu ba trăm cân lúa, nhưng nửa đầu năm nay chỉ thể bán cho cháu thôi, lương thực dự trữ của đội cũng còn nhiều, thể bán sạch sành sanh .” La Trung Hoa tính toán lượng lương thực dự trữ của đội, cũng như những hộ gia đình thể đến vay lương thực vụ thu hoạch mùa hè, cuối cùng vỗ bàn đồng ý.
Lý Hữu Quế mừng thất vọng. Lương thực thì mua theo đúng kế hoạch , nhưng tiếc là mấy tháng tới đội sản xuất sẽ bán cho cô nữa, thì cô thể tích trữ thêm lương thực gian .
thế cũng , cứ từ từ, cần vội. Lương thực ở miền Nam quá quý hiếm, vì một năm hai vụ, mưa thuận gió hòa, điểm hơn hẳn miền Bắc.
Cuối cùng, Lý Hữu Quế mua ba trăm cân lúa từ đội sản xuất với giá bảy xu một cân, tổng cộng hết hai mươi mốt đồng.
Thế là, bảy mươi đồng còn bề mặt vơi hai mươi mốt đồng, tiền Lý Hữu Quế thể cho hiện tại chỉ còn bốn mươi chín đồng.
Bốn mươi chín đồng còn tính tiền đưa cha Lý lên thành phố khám bệnh lấy thuốc, cũng tính tiền mua thêm lương thực nếu đủ ăn vụ thu hoạch mùa hè, cùng với những khoản chi tiêu khẩn cấp hàng ngày, và học phí cho mấy đứa em.
Thế nên, căn bản cần Lý Hữu Quế tự tính, tất cả những mặt đều nhẩm tính cô một khoản. Mọi đều nhất trí cho rằng, khoản tiền thưởng của Lý Hữu Quế đến cuối cùng kịch trần cũng chỉ còn hai mươi đồng lận lưng là cùng.
Tính toán như , nhà họ Lý vẫn nghèo rớt mồng tơi.