Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 8: Tối Nay Ăn Gà
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái con bé phá của , cả một bát thịt chứ ít ỏi gì, đủ cho cả nhà ăn cả ngày , thể hào phóng đem chia cho ngoài như thế chứ? Mẹ Lý mấp máy môi, định tìm cớ từ chối chia thịt thì ngẩng đầu lên thấy con gái lớn nhà ôm bốn năm khúc gỗ bước .
“Mẹ, tối nay thịt con gà , hôm nay Kiến Cầu, Kiến Thanh với Kiến Hoa ở trong rừng chăm sóc cho em trai, còn giúp đuổi Mã Minh nữa, buổi tối múc một bát thịt gà mang sang cho các em nếm thử.”
Lý Hữu Quế đương nhiên thấy vẻ mặt nỡ và xót ruột của , cô hiểu suy nghĩ trong lòng Lý, dẫu cũng là do cái nghèo mà cả, nhưng hôm nay ở trong rừng nhận sự giúp đỡ của mấy đứa em họ thì thể ngơ coi như chuyện gì , cho nên cô mới những lời .
Tùy theo từng trường hợp và đối tượng cụ thể, những lúc thể hẹp hòi, nhưng cũng những lúc bắt buộc tính toán chi li.
Mẹ Lý mấp máy môi, cô mấy , cuối cùng chẳng thêm lời nào, chỉ vội vàng nhốt con gà rừng trong chiếc lồng gà vốn dĩ từ lâu chỉ để cảnh.
“Hữu Quế , lúc nào ăn gà nhớ gọi bọn thím một tiếng nhé.”
“Phải đấy, cháu ki bo nhé, thấy là phần đấy.”
“ đúng , tối nay chúng cũng nếm thử mùi vị của gà rừng xem mới .”
“Tối nay gà ăn .”
Đám hàng xóm láng giềng ở bên ngoài nãy giờ vẫn cứ ngó nghiêng , lúc thấy cô chuyển gỗ liền hì hì định kiếm chác chút lợi lộc, bọn họ sớm rèn cái tính mặt dày mày dạn, rõ ràng Lý Hữu Quế chỉ là một cô bé mười mấy tuổi nên dùng lời lẽ để ép cô theo.
Mấy rốt cuộc là loại gì ?!
Ai cho bọn họ cái mặt lớn như thế chứ?!
Ai cho bọn họ cái da mặt dày đến mức ?!
Bọn họ thực sự nghĩ rằng Lý Hữu Quế chỉ là một cô bé mười mấy tuổi dễ bắt nạt ?!
Đáng tiếc …
“Được thôi, một con gà mà đủ cơ chứ. Thím Hoàng , đợi cháu chuyển gỗ xong sẽ sang nhà thím bắt thêm hai con gà nữa mang về đây góp chung, để cùng ăn cho rôm rả nhé.”
“Chị Tôn, chị ăn thịt gà , còn thì thèm ăn thịt lợn, thấy một con gà cũng chẳng đủ chia cho ngần , là mời thợ mổ lợn sang mổ luôn con lợn nhà chị , để các cô các thím các chú các bác cùng các ông các cụ ở đây ăn một bữa cho miệng, chị Tôn thấy thế nào?”
“Bác Lục, cháu nhà bác nuôi hẳn bảy con gà đấy nhé, tối nay ăn thịt gà đông thế , chi bằng mổ bốn con gà nhà bác mang sang góp cùng, ít nhất mỗi cũng ăn một bát. Hay là chúng một bữa tiệc đủ món gà luôn nhỉ? Gà luộc, gà xào mộc nhĩ, canh gà, lòng mề gà xào, gà kho xì dầu, gà nướng, cùng lắm thì nhà các bác góp gà, còn nhà cháu sẽ góp bộ gia vị với rau xanh, thấy thế nào ạ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Còn nữa, còn nữa, các thím các chị cứ việc mang gà nhà sang đây, cũng chẳng cần các thím tự tay mổ , Lý Hữu Quế cháu xin chịu khó nhận hết phần việc thịt gà với nấu nướng cơm nước cho.”
“Thế nhưng mà, chỉ ăn mỗi thịt gà thì cũng chẳng no , cháu đề nghị cùng gom gạo một chỗ, đồ mấy nồi cơm trắng thật to lên, cơm trắng mà ăn kèm với thịt gà thịt lợn là ngon nhất trần đời đấy ạ.”
“Nào nào nào, ai thấy cũng đều phần hết nhé!”
Lý Hữu Quế với khí thế bức thẳng lưng, như mấy phụ nữ mà b.ắ.n liên thanh một tràng, chừa cho bọn họ một khe hở nào để chen miệng . Nếu bọn họ thực sự dám vác mặt tới đòi ăn, cô dám sang tận nhà bọn họ bắt gà bắt lợn về mổ thịt thật đấy, ai bảo thích trêu chọc khác chi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-8-toi-nay-an-ga.html.]
Lúc , cái miệng sắc sảo độc địa cùng dáng vẻ nghiêm túc hung dữ của cô thực sự dọa cho bác Lục, chị Tôn và thím Hoàng sợ mất mật, đặc biệt là khi thấy Lý Hữu Quế còn dám nhắm đàn gà và con lợn nhà , chẳng khác nào như đang xẻo từng khúc ruột của bọn họ , bọn họ mà chịu cho ?
“Ôi chao, Hữu Quế , cháu cũng ki bo quá đấy chứ? Con gái con lứa mà ghê gớm thế thì mà ế chỏng gọng , chẳng ai thèm rước .”
“Chẳng qua chỉ là một con gà rừng thôi mà? Nhổ , cho thì thôi, còn mổ gà nhà tao để bù nữa cơ , mày tưởng mày là thiên hạ chắc?”
“Lý Hữu Quế, cái giọng điệu của mày lớn quá đấy, con gà rừng còi cọc của mày mà đòi so với con lợn nhà tao ? Ai thèm cái thứ thịt gà của mày chứ, đồ bủn xỉn keo kiệt.”
“Cái tính nết như nó thì thằng nào dám rước về vợ cơ chứ?”
“Mới tí tuổi đầu ghê gớm thế , chậc chậc chậc, lớn lên thì còn cái thể thống gì nữa?”
……
Chị Tôn, bác Lục và thím Hoàng đuối lý chẳng cãi cô, chỉ thể tức tối đến phát điên mà mắng nhiếc đủ điều về Lý Hữu Quế, những lời cay độc để bôi nhọ thanh danh của cô.
Biết cô ghê gớm mà dám bén mảng tới trêu chọc là , Lý Hữu Quế chẳng thèm bận tâm đến cái danh tiếng hão huyền , danh tiếng ăn no bụng là đổi tiền xài ? Chỉ cần để bọn họ sự lợi hại của cô, dám tùy tiện bắt nạt cô và gia đình cô là , đám đàn bà lắm mồm thích rêu rao thế nào thì tùy ý bọn họ.
Còn về việc cô thiên hạ , chẳng bọn họ sẽ tự khắc ?
Lý Hữu Quế chẳng thèm để bụng cơn thịnh nộ của bọn họ, ngay cả nửa con mắt cũng chẳng buồn , một nữa sự chứng kiến của , nhẹ nhàng ôm lấy năm cây to sải bước thẳng trong nhà.
Rít…
Cái sức lực …
Mọi thứ dường như ấn nút tạm dừng đột ngột, thím Hoàng, chị Tôn và bác Lục vốn đang văng nước miếng c.h.ử.i bới đủ điều lập tức cảnh tượng dọa cho nghẹn họng thốt nên lời, chẳng nghĩ tới điều gì mà cả đột nhiên run lên bần bật, im như thóc ngắm Lý Hữu Quế chuyển gỗ.
Ở gian nhà , Lý trông chừng con gà rừng trong lồng, nhặt rau dại cũng lờ mờ thấy tiếng cãi cọ ầm ĩ ở bên ngoài. Đợi đến khi rõ những lời lẽ độc địa nhắm đứa con gái lớn nhà , bà tức đến mức bật dậy định chạy ngoài lý luận cho lẽ với đám đàn bà nhiều chuyện , những thật sự là quá quắt lắm .
Kết quả là Lý đùng đùng tức giận nửa đường thì Lý Hữu Quế đang ôm đống gỗ chặn .
“Mẹ, cần , cũng chẳng giải quyết gì. Miệng mọc thiên hạ, chẳng lẽ định giải thích với từng một ? Hay là nịnh bợ bọn họ? Hay là để bịt miệng bọn họ mà thật sự định chia thịt gà cho họ ăn? Mẹ dám đảm bảo bọn họ ăn xong sẽ nữa ? Những kẻ sẽ chỉ đà lấn tới mà thôi, quan trọng là họ cũng chẳng bao giờ nghĩ là . Biết hôm nay họ nhòm ngó con gà rừng của nhà , nhòm ngó đến gạo trắng, thịt lợn và tiền bạc, lúc đó cũng định đem chia hết để bịt miệng bọn họ chắc?”
Lý Hữu Quế chỉ thản nhiên một tràng với Lý, xong liền chẳng chút bận lòng ôm đống gỗ đem đặt cạnh gian bếp, tiếp tục chuyển nốt phần còn .
Mẹ Lý những lời của con gái lớn cho c.h.ế.t lặng, bà lập tức dập tắt ngay ý định ngoài cãi . Ít nhất thì những tình huống mà con gái , bà tin chắc chắn sẽ xảy . Bất chợt, Lý kinh ngạc tức giận thôi.
“Hữu Quế, chẳng lẽ cứ mặc kệ cho bọn họ bôi nhọ thanh danh của con như thế ? Danh tiếng mà thì con lấy chồng ? Làm tìm đối tượng đây?”
Mẹ Lý chôn chân tại chỗ nhúc nhích, sắc mặt cũng chẳng dễ coi chút nào. Đợi đến khi con gái lớn ôm đống gỗ ngang qua mặt , vành mắt bà bỗng chốc đỏ hoe, nước mắt tuôn rơi đầy mặt, gạt nước mắt cất giọng đau lòng .
Lý Hữu Quế: “…”