Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 77: Cậu Ruột Ghé Chơi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cậu ruột.

 

Cậu họ Lương.

 

Người em trai ruột duy nhất của Lý.

 

Đây là đầu tiên Lý Hữu Quế thấy ông lúc còn trẻ, , bây giờ gọi là ruột của cô mới đúng.

 

Kiếp , ông cũng sống thọ, chỉ mất Lý vài tháng thôi, khi Lý sống tới tận tám mươi ba tuổi cơ. Hơn nữa, từ khi Lý Hữu Quế còn là Lý Mạt của kiếp , cô ông tính, còn từng kể những lúc nhà họ Lý khốn khó nhất, chính tiếp tế nào thịt nào mì sợi.

 

, khi Lý Hữu Quế gặp ruột ở thời điểm , cô vô cùng mừng rỡ và hoan nghênh, chỉ cảm thấy Lương Ngôn Tô hết sức gần gũi thương.

 

“Cậu.”

 

“Cậu ạ.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Lý Kiến Văn và Lý Kiến Hoa thấy ruột tới cũng mừng lắm, thi chạy tới chào hỏi Lương Ngôn Tô.

 

Lương Ngôn Tô dĩ nhiên tay , ông mang tới hai gói mì sợi và một cân thịt lợn. Nói thì Lương Ngôn Tô cũng mới về đến nhà chiều nay thôi, ông việc ở thị trấn huyện, từ huyện lỵ đổi hai chặng xe mới về tới Tô Trấn, phiền phức hơn thành phố nhiều.

 

“Em đến chơi là , còn mang đồ theo gì nữa?” Thấy em trai ruột xách đồ sang, mừng chút ngại ngùng trách móc.

 

“Chị , cả năm mới một . Giờ thấy nhà chị sống hơn , em cũng mừng lây.” Lương Ngôn Tô chất phác vui vẻ, thấy cuộc sống của chị gái năm nay khấm khá hơn, ông cũng trút một gánh nặng trong lòng.

 

Mẹ Lý cũng thấy lòng rộn ràng.

 

Lúc , cha Lý cũng bên cạnh cất tiếng gọi em vợ: “Ngôn Tô, qua đây sưởi ấm chú.”

 

Lương Ngôn Tô vội vàng đáp lời, kéo một chiếc ghế đẩu cạnh rể, kỹ thần sắc của cha Lý, trong lòng càng thêm phấn khởi.

 

“Anh rể, sắc mặt dạo hồng hào thật đấy.” Lời ông là sự thật, những sang đây thấy vẻ mặt tiều tụy chán chường, tính khí thất thường cáu kỉnh, khiến chị gái ruột của ông chịu bao nhiêu ấm ức.

 

Cha Lý thì mừng khôn xiết, hóa do ông tự thấy thế mà ngoài cũng thấy , hơn nữa ông thật sự cảm thấy xương cốt nhẹ nhõm hơn hẳn, khoan khoái, chân cẳng cũng còn tê buốt nữa.

 

“Đều nhờ chị chú với con Hữu Quế chăm sóc chu đáo cả đấy, con Hữu Quế còn bảo sắp tới sẽ đưa lên bệnh viện thành phố khám xem .” Cha Lý tít mắt khoe với em vợ đầy vẻ hài lòng.

 

Lương Ngôn Tô vẻ vui vẻ của rể, bất giác cảm thấy chị gái rốt cuộc cũng khổ tận cam lai . Trước rể đối xử với chị đ.á.n.h thì mắng, kể khi liệt kinh tế gia đình càng sa sút t.h.ả.m hại, khó khăn trăm bề, chị gái dù lụng quần quật vất vả thế nào cũng chẳng đủ đổi lấy lương thực cho cả nhà, thật sự là ngụp lặn trong hũ đắng cay.

 

Lúc , Lương Ngôn Tô đương nhiên thuận theo lời cha Lý: “Phải khám chứ , nhất định xem , chừng rể sắp dậy đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-77-cau-ruot-ghe-choi.html.]

Cha Lý vô cùng kích động, vốn dĩ ông chút hy vọng, giờ khác khẳng định như thì niềm tin càng mãnh liệt hơn, vui sướng gật đầu lia lịa.

 

“Chú sang chơi là quý , đừng mang đồ đạc gì nữa nhé, trong nhà cũng chẳng thiếu thốn gì , con Hữu Quế nhà tháo vát lắm. Hôm nay lãnh đạo cấp còn mang phần thưởng với giấy khen đến tận nơi nữa cơ, con Hữu Quế bắt tội phạm nên lập công đấy.” Cha Lý chuộng thể diện mặt em vợ, liền tự hào khoe con gái lớn của giỏi giang tháo vát .

 

Khen cháu gái ruột của thì Lương Ngôn Tô dĩ nhiên cũng thấy vinh hạnh lây, liên tục mỉm tán thưởng.

 

Lý Hữu Quế một bên đang xếp nấm và quả dại bao tải để cho mang về, hai trò chuyện, cô cũng chẳng thấy ngượng ngùng chút nào, khen thế nào cũng , bản cô vốn dĩ giỏi giang thật mà.

 

Làm thịt gà vốn dĩ nhanh, khi Lương Ngôn Tô tới nơi thì gà sạch và bỏ nồi luộc , đến lúc chuyện xong thì gà cũng chín tới và vớt để ráo.

 

Bây giờ còn các hoạt động thắp hương đốt vàng mã nữa, trong nhà cũng chẳng những thứ đó, Lý lén lút bê nguyên con gà đựng trong chậu lớn đặt lên chiếc bàn nhỏ trong buồng một lát, coi như lễ cúng bái thần linh và tổ tiên họ hàng.

 

Chiếc bao t.ử heo bên trong nhồi hơn chục hạt tiêu thả nguyên cái nồi hầm, Lý Hữu Liễu cũng rửa sạch rau củ sẵn sàng, chỉ chờ đến giờ là xào rau và chặt thịt gà.

 

“Công việc của Kiến Hoa thế nào cháu? Sang năm chuyển chính thức ? Muốn biên chế mất tiền lo lót gì ? Thế còn cả cháu ? Chưa về ?” Lúc , Lương hỏi thăm đến công việc của đứa cháu trai thứ hai, quanh gian nhà một vòng thấy bóng dáng đứa cháu cả , bèn thuận miệng hỏi luôn.

 

Lý Kiến Hoa cũng đang sưởi ấm cạnh , hỏi liền chút ngập ngừng và ái ngại: “Cậu , hiện tại chuyện vẫn suôn sẻ ạ. Tháng ba sang năm cháu nghiệp trường bổ túc ban đêm , cơ hội biên chế chính thức là lớn và chắc chắn ạ.”

 

“Anh cả cháu về ạ, bên tăng ca, thể hiện một chút để sớm chuyển chính thức.”

 

Về cả ruột thịt , Lý Kiến Hoa thật sự chẳng cho , buộc đỡ giùm, nhất là khi thấy cảnh gia đình thế , trong lòng Lý Kiến Hoa cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

 

May Lương Ngôn Tô cũng hỏi thêm gì, chỉ động viên hai em cố gắng việc cho để sớm biên chế chính thức khép chủ đề .

 

Vừa vặn lúc đó Lý bưng đĩa gà từ trong buồng , Lý Hữu Quế tự nhiên đón lấy chặt đôi con gà, một nửa con cô thả luôn nồi hầm chung với bao t.ử heo, cũng chẳng câu nệ món bao t.ử nhồi gà gì nữa, nguyên con thì đành chịu .

 

Nửa con còn chặt thành từng miếng ngay ngắn bày đĩa, cô thái thêm chút rau mùi và hành hoa, băm nhỏ gừng cùng củ địa liền, cho bát rưới thêm dầu ăn và nước tương, thế là xong bát nước chấm gà luộc thơm lừng.

 

Động tác của Lý Hữu Quế vô cùng nhanh nhẹn, dứt khoát và chuẩn xác, việc gì cũng gọn gàng tháo vát, quan trọng nhất là cô nấu ăn ngon, nêm nếm đậm đà tiếc gia vị và dầu mỡ.

 

Thế nhưng cô lau khô tay thì Lương Ngôn Tô dậy về, chẳng cái lý nào ăn bữa cơm tất niên nhà khác, cho nên cả nhà cha Lý cũng ai nài ép ông ở dùng bữa.

 

“Cậu, mấy thứ là cháu hái núi, đáng bao nhiêu tiền , mang về nhà cho cả nhà ăn nhé.” Lý Hữu Quế lập tức xách chiếc bao tải gai để sẵn đất lên đưa cho .

 

đối xử quá với gia đình cô nên Lý Hữu Quế chẳng hề keo kiệt, bỏ hẳn ba mươi cân nấm và hơn mười cân quả dại bao. Nấm mới phơi tái, thì vẻ nhiều nhưng phơi khô kiệt sẽ ngót gần một nửa, tính thật sự nhiều lắm.

 

Lương Ngôn Tô tận mắt thấy bữa cơm tất niên thịnh soạn của nhà chị gái cùng với cảnh gia đình ngày một khấm khá, ông cũng từ chối mà nhận lấy, đó Lý Kiến Hoa đích xách đống đặc sản rừng đưa về tận nhà.

 

Thực ban đầu Lý Hữu Quế nào chỉ cho mỗi ngần đồ rừng, cô định lấy thêm ít bánh quy, kẹo ngọt cùng một hộp sữa mạch nha biếu . nghĩ nghĩ , cô nhận bao nhiêu đồ , ngoắt đem cho ngay thì bắt mắt quá, dễ đỏ mắt ghen ghét. Bên ngoài bao nhiêu con mắt đang dòm ngó nhà cô và nhà , chi bằng đợi đến mùng Hai Tết khi Lý về thăm ngoại hãy mang sang, nở mày nở mặt, dễ ăn thực tế hơn nhiều.

 

 

Loading...