Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 76: Tình Huống Khó Coi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nào nào, cảm ơn các vị lãnh đạo cấp quan tâm và ưu ái . Tết đến xuân về , mời cùng lấy chút may mắn nhé.”

 

Lý Hữu Quế một tay xách túi bánh kẹo, tay thò bốc từng chiếc kẹo hoặc cái bánh chia cho bà con xã viên đang chật ních trong nhà .

 

ai mặt cũng phần, nhưng phát hết trong tay là hết, những thứ khác thì đừng hòng tơ tưởng.

 

Ai nấy nhận bánh kẹo đều vui mừng khôn xiết, đặc biệt là lũ trẻ con, đứa nào đứa nấy đều phần, ai thiếu chứ tuyệt đối để chúng chịu thiệt.

 

Chẳng mấy chốc, túi bánh kẹo hơn ba cân chia sạch sành sanh, Lý Hữu Quế như thực sự hề keo kiệt chút nào.

 

Thế nhưng vẫn kẻ đỏ mắt ghen ăn tức ở, trong lòng vẫn thèm mấy hộp sữa mạch nha, sữa bột cùng tảng thịt lợn mỡ .

 

“Lý Hữu Quế, mày cũng ki bo quá đấy, chỉ mang mỗi kẹo với bánh chia, lấy mấy món đồ chia cho mỗi một ít?” Có gã đàn ông trung niên điều, mặt dày trốn trong đám đông móc mỉa.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Người chịu mang bánh kẹo chia là hào phóng lắm , còn đòi chia cả đồ bổ quý giá, ông là ai chứ? Mặt mũi ông dày đến cỡ nào ?

 

lời thốt , những hiểu chuyện và lý lẽ chẳng ai thèm hùa theo, chỉ tổ rước thêm thù oán và khinh ghét.

 

Sắc mặt Lý Hữu Quế hề đổi, cô chỉ liếc mắt về phía gã đàn ông , cô nhận , chính là tên đầu trâu mặt ngựa Hồ Rỗ trong đại đội.

 

“Ông là ai mà đòi chủ ? Đồ của thì do tự quyết. Ông hào phóng như , chia bánh kẹo cho ông , là ông cho sang nhà ông vác gạo về nhé? Mọi cùng qua , ai thiếu cái gì thì cứ sang nhà ông mà đòi, ông rộng rãi ki bo , nhất định sẽ nhiệt liệt hoan nghênh đấy.” Lý Hữu Quế lười chẳng buồn nhổ toẹt mặt gã, cũng chẳng thèm phí nổi nóng với loại .

 

Hơn nữa lúc phát hết bánh kẹo , ngày Tết ngày nhất, ai về nhà nấy chứ còn đấy gì.

 

“Được , hôm nay là Ba mươi Tết, sắp đến giờ ăn cơm tất niên , thể về đấy. Mọi ăn thì nhà chúng cũng nấu nướng để ăn. Thứ cho nhé, hôm nay nhà giữ khách.” Lúc cũng chẳng cần khách sáo nữa, kẻ dám ló đầu gây sự thì Lý Hữu Quế nhân cơ hội mà đuổi khéo ? Thời điểm quá thích hợp.

 

La Đình: “...”

 

Long T.ử Kiện: “...”

 

Bọn Đội trưởng La ngờ kẻ mặt dày vô liêm sỉ đến mức đòi chia chác đồ của , đó là quà thăm hỏi cơ mà! Người ngoài lấy tư cách gì mà đòi hỏi như ? họ càng ngờ con bé Lý Hữu Quế dám thẳng thừng đuổi khách như thế, thật sự đảo lộn nhận thức của họ.

 

Lý Hữu Quế đuổi là đuổi thật, cô dang rộng hai tay động tác xua đuổi, còn đẩy lùa, tóm là nhất quyết mời bằng hết ngoài.

 

Thế thì tình huống phần khó coi .

 

Lý Hữu Quế bận tâm ? Cô chẳng thèm để ý. Vả cô cũng thấy sai ở chỗ nào. Đã mấy giờ chứ? Chắc cũng bốn giờ chiều , nhà đều đang nấu cơm tất niên, nhà cô thì vẫn , đuổi thì cả đám đông thể nán đến tận giờ ăn cơm, chừng còn nhân cơ hội ăn chực nữa chứ.

 

Đừng bảo chuyện thể, chẳng gì là thể cả, loại mặt dày mày dạn thiếu gì, chỉ cần bạn da mặt mỏng ngại ngùng thì chỉ nước chịu thiệt mà thôi.

 

May , La Trung Hoa cũng đây là thời điểm đặc biệt, thể cứ bám lì ở nhà chịu ? Thế là ông cũng lên tiếng.

 

“Hôm nay là Ba mươi Tết , mau về nhà thôi, việc gì thì đừng phiền nhà Hữu Quế nấu nướng nữa. Các ăn thì còn ăn chứ. Đi , giải tán hết về nhà .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-76-tinh-huong-kho-coi.html.]

 

Lực đuổi của Lý Hữu Quế chỉ phát huy một nửa, lúc thêm mệnh lệnh của Đại đội trưởng La, những kẻ cũng chẳng thể , đành lưu luyến rời khỏi nhà họ Lý.

 

Đương nhiên vẫn còn rời , nhưng đó là nhà họ Lý, chính là nhà bác cả ở gian và bác bảy ở gian giữa, cơm tất niên nhà họ chuẩn gần xong nên mới rảnh rỗi chạy sang đây hòng kiếm chút lợi.

 

Lúc , La Đình và Long T.ử Kiện những gì cần nắm cũng nắm rõ, những gì cần thấy cũng thấy, việc thăm hỏi xong xuôi nên họ cũng trở về.

 

Vì thế, chỉ chuyện thêm vài phút, La Đình và Long T.ử Kiện đề nghị trở về đơn vị ở Ngô Trấn, mấy cùng dậy bắt đầu chào tạm biệt bước ngoài.

 

“Đồng chí La, đồng chí Long, cùng hai đồng chí nhỏ nữa, ăn cơm hẵng chứ. Đã đến nhà ăn bữa cơm vội về là ? Không , chỗ chúng cái lệ .” Đại đội trưởng La đương nhiên thể để khách cứ thế rời , nhất quyết đòi giữ họ dùng bữa.

 

Thế nhưng La Đình và Long T.ử Kiện thể ở trong thời điểm đặc biệt ? Đừng là hôm nay, ngay cả ngày thường cũng tuyệt đối phép.

 

“Đội trưởng La, , trong quân đội chúng kỷ luật nghiêm ngặt, chúng thể vi phạm quy định .” Long T.ử Kiện nghiêm túc xua tay liên tục, kiên quyết từ chối.

 

Kỷ luật trong bộ đội thì ai mà chẳng ? Thế nên Đội trưởng La cũng tiện níu kéo thêm nữa.

 

Lý Hữu Quế cũng chẳng ý định giữ ăn cơm, họ hàng thích, truyền ngoài chẳng hại ?

 

Có điều...

 

“Anh Vu, Liễu, đây là nấm và quả dại em hái núi, mang về cho các một ít ăn cho vui. Mấy thứ là em tự hái tốn tiền, mọc tự nhiên trong rừng chẳng mất công sức gì, cũng đồ đắt đỏ. Các mang đến bao nhiêu đồ thế , theo lẽ thường nhà em cũng chút quà đáp lễ, em cũng chẳng cho nhiều, chỉ bấy nhiêu thôi, như em mới yên lòng.” Lý Hữu Quế lúc gom sẵn một túi vải đựng chừng bảy tám cân nấm và ba bốn cân quả dại đưa cho Vu Cương Thiết và Liễu Ái Quốc, khách khí .

 

Quy định là quy định, nhưng cũng thể cứng nhắc quá, nhận chút đồ mọn thực sự chẳng tính là sai phạm gì.

 

La Đình và Long T.ử Kiện đưa mắt một cái, bấy giờ mới gật đầu đồng ý để Vu Cương Thiết và Liễu Ái Quốc nhận lấy.

 

Cuối cùng, nhóm rời trong sự tiễn đưa nhiệt tình của Đội trưởng La, các cán bộ đội sản xuất và Lý Kiến Hoa. Lý Hữu Quế thì tiễn, cô còn gà vặt lông gà nữa, tối nay ăn gà luộc chặt miếng và gà hầm bao t.ử heo, một con gà hai món.

 

Nghĩ thôi ứa nước miếng.

 

Bữa cơm tất niên nhiều món chính, thế là Lý Hữu Quế quyết định , tảng thịt lợn luộc chín sẽ để dành ăn nữa.

 

Thực đơn cho bữa tất niên gồm : nửa con gà luộc, gà hầm bao t.ử heo, rau xào, canh củ cải nấu phổi heo xương ống, lòng già xào dưa chua và cơm trắng.

 

Đảm bảo ăn no, ăn , ăn ngon miệng.

 

Cha Lý vẫn còn chìm đắm trong niềm xúc động, hồi lâu vẫn hồn , lúc cứ như con rối theo sự chỉ đạo của Lý Hữu Quế, bảo gì thì nấy, chẳng buồn suy nghĩ gì thêm.

 

Không lâu , Lý Kiến Hoa và Lý Kiến Văn cùng trở về, hai em mặt mày hớn hở, bước nhà.

 

Chỉ điều, hai em về đến nơi thì ruột của họ cũng tin tìm đến.

 

 

Loading...