Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 74: Hai Anh Em Trả Nợ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mọi đều hai em với ánh mắt sáng rực.

 

“Chú La , chúng cháu trả bốn mươi tệ ? Số còn là một trăm ba mươi ba tệ tám hào hai xu, sang năm chúng cháu sẽ trả dần từng đợt cho dứt điểm.” Lý Kiến Hoa lau mồ hôi hột trán, vội vàng móc bốn mươi tệ chuẩn sẵn trong túi đưa cho kế toán.

 

Nếu nhờ em gái đưa cho ba mươi tệ, món nợ gần hai trăm tệ , Lý Kiến Hoa thật sự cảm thấy tối tăm mặt mũi.

 

Huống chi, nếu nhờ Lý Hữu Quế chèo chống cả gia đình , e rằng sang năm nhà mua chịu lương thực của đội sản xuất thêm mấy chục tệ nữa. Chuyện ăn no mặc ấm là điều xa vời, cùng lắm cũng chỉ đủ lót cầm mà thôi.

 

Áo bông quần bông, giày vải chăn bông mùa đông, tất cả chỉ thể tìm thấy trong mơ. Mấy năm qua cả từng đưa về nhà lấy một đồng, chỉ lo cho bản mà chẳng màng đến sống c.h.ế.t của gia đình, nghĩ thật hổ thẹn vô cùng.

 

“Được chứ, . Kiến Hoa , em cháu vẫn còn lương tâm đấy.” La Trung Hoa đương nhiên phản đối, vay trả, vả chính ông là quyết định cho vay, giờ thu hồi thì càng mừng, như thế xã viên mới lời tiếng với ông.

 

Lúc , Lý Hữu Quế bên cạnh âm thầm xem xong sổ sách ghi nợ của nhà , thế là cô móc thêm bốn tệ nữa: “Đội trưởng, cháu bù thêm lẻ nhé, là nhà cháu chỉ còn nợ đội tròn một trăm ba mươi tệ thôi, tính như thế đôi bên đều dễ nhớ.”

 

Lý Hữu Quế lười nhớ mấy con lẻ vụn vặt , gom cũng gom cho tròn .

 

La Trung Hoa thấy cũng , còn kế toán đại đội càng thích tính tròn hơn, ai mà kiên nhẫn ghi chép mấy khoản lẻ tẻ lắt nhắt, dĩ nhiên là đồng ý ngay.

 

Thế là hai em nộp đủ bốn mươi ba tệ tám hào hai xu, tận mắt kế toán ghi tiền trả và tiền còn nợ sổ sách, để cả ba gồm La Trung Hoa, Lý Kiến Hoa và chính kế toán cùng ký tên, điểm chỉ, bấy giờ mới xem như xong xuôi.

 

Chuyện giải quyết vô cùng cẩn thận và minh bạch, Lý Hữu Quế hài lòng với quy trình thủ tục như , xung quanh bao nhiêu bà con lối xóm chứng kiến, càng là một sự bảo đảm chắc chắn.

 

“Thằng Kiến Hoa khá thật đấy.”

 

, thế thì sang năm chắc chắn trả hết nợ .”

 

“Còn nợ một trăm ba mươi tệ, chỉ cần trả thêm ba đợt nữa là xong thôi.”

 

“Nếu hai em Kiến Hoa chuyển thành công nhân chính thức thì còn nhanh hơn nữa, lương trong xưởng mỗi tháng cũng ba mươi tệ cơ đấy? Hai em tụi nó chịu khó chắt bóp tằn tiện bốn năm tháng là trả sạch nợ ngay.”

 

Mấy ông bác xem huyên náo bên cạnh vui vẻ mồm năm miệng mười vẽ tương lai ngày càng tươi sáng cho em Lý Kiến Hoa, thậm chí còn bày mưu tính kế giúp .

 

Lý Kiến Hoa: “!” Trong lòng khổ mà chẳng thể , nếu hai em thực sự đồng lòng như thế thì món nợ hơn một trăm tệ đúng là chẳng vấn đề lớn, mấu chốt là cả...

 

Haiz, nhắc tới thì hơn.

 

Lý Hữu Quế cũng dành cho lời của mấy ông bác hai chữ trong lòng: Cười khẩy.

 

Bim bim bim...

 

Cả đám đông đang chen chúc trong văn phòng đại đội chuyện chuẩn giải tán, thì bên ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng động cơ ô tô đang chạy tới, còn bấm còi inh ỏi.

 

Tết nhất đến nơi , nhân vật lớn nào về đội sản xuất thế ? Không đúng, nhà nào về thăm quê?

 

La Trung Hoa, kế toán cùng các cán bộ và mấy ông bác khác đều bất giác nghĩ như , cùng bước ngoài cửa, nóng lòng lái xe đến rốt cuộc là ai.

 

Kết quả, mới bước tới cửa thì tinh mắt thấy một chiếc xe Jeep màu xanh lục vặn dừng cửa văn phòng đại đội, từ xe bước xuống ba quân nhân.

 

“Đồng chí, xin chào, chúng là đơn vị bộ đội bên Ngô Trấn, xin hỏi ai là Đại đội trưởng?” Người đến ai khác mà chính là Long T.ử Kiện, từng thẩm vấn Lý Hữu Quế lâu, đang hướng về phía trông giống cán bộ đội sản xuất để cất tiếng hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-74-hai-anh-em-tra-no.html.]

 

La Trung Hoa thấy đúng là trong quân đội, mà còn là đơn vị ở thị trấn bên cạnh, liền chắc chắn chuyện liên quan gì đến bà con xã viên trong đội sản xuất.

 

“Chào đồng chí, là Đội trưởng đội sản xuất La Trung Hoa, các đồng chí tìm việc gì?” La Trung Hoa vội vàng chen khỏi đám đông để xưng danh, lúc trong lòng ông phần căng thẳng.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Lúc , Lý Hữu Quế ở phía cùng cũng bước khỏi văn phòng đại đội, nhưng vì vẫn còn chật ních cửa nên cô vặn tìm một chỗ chen lên, thì thôi, chiếc xe Jeep thì cô khỏi kinh ngạc.

 

“Liên trưởng La, Vu, ơ, các tới đây thế ?” Bỏ qua đàn ông tên Long T.ử Kiện , Lý Hữu Quế ngạc nhiên gọi tên những còn .

 

Lý Hữu Quế gọi tên mấy quân nhân , các cán bộ cùng bà con già trẻ trong đại đội đều vô cùng chấn động, bọn họ Lý Hữu Quế quen những cơ chứ?

 

Mà Lý Kiến Hoa bên cạnh cũng chẳng hề , tận mắt thấy em gái lớn nhà dường như quen với mấy lính , thật sự đứa em gái rốt cuộc còn điều gì giấu nữa.

 

“Đồng chí Lý Hữu Quế, cô cũng ở đây thì quá, chúng đang tìm cô đấy.” Long T.ử Kiện thừa lòng cô gái nhỏ Lý Hữu Quế, trong lòng hiểu rõ thẩm vấn đắc tội , nhưng cũng chẳng để bụng nhiều vì hôm nay tới đây là theo mệnh lệnh.

 

A?

 

Họ đến là để tìm ?

 

Lý Hữu Quế nghi hoặc ngạc nhiên, thời buổi quen trong bộ đội là chuyện ghê gớm lắm, đó là một việc vô cùng vinh dự, vả cô quen còn là bộ đội đóng quân gần đây, thế thì càng nở mày nở mặt.

 

“Tìm việc gì thế?”

 

“Đồng chí Lý Hữu Quế, cấp tiến hành xác minh hành vi dũng cảm bắt giữ phần t.ử tội phạm của cô, nay cử chúng tới để trao phần thưởng cùng giấy khen, hy vọng đồng chí Lý Hữu Quế sẽ tiếp tục phát huy, giữ gìn an ninh trật tự, góp phần cống hiến sức lực xây dựng Tổ quốc.” La Đình đợi Long T.ử Kiện mở miệng nghiêm túc giải thích mục đích đến đây, còn đặc biệt lấy một tờ giấy khen và một chiếc phong bì.

 

Cái gì cơ?

 

Lý Hữu Quế lập công !

 

Chuyện xảy từ bao giờ? Sao bọn họ gì cả?

 

Tin tức lập tức như một quả b.o.m nổ tung giữa các cán bộ đội sản xuất và các cụ ông, ai nấy đều bàng hoàng về phía cô gái nhỏ Lý Hữu Quế, tin mà vẻ mặt vẫn bình thản lạ thường.

 

Chuyện là thật , đích đến trao giấy khen và phần thưởng thì giả .

 

Còn Lý Hữu Quế, thấy thật sự phần thưởng thì nét mặt mới bắt đầu đổi, lập tức toét miệng rạng rỡ.

 

“Các đồng chí mến, đây là việc nên , hơn nữa vẫn sẽ tiếp tục , kiên quyết trấn áp phần t.ử vi phạm pháp luật, quyết để chúng chạy thoát khỏi tay , sẽ càng nỗ lực nhiệm vụ hơn nữa.” Vì phần thưởng, Lý Hữu Quế hô khẩu hiệu rõ to, đến là sung sướng.

 

Ngoại trừ La Đình cô nàng đang phần thưởng kích thích , gần như tất cả đều những lời lẽ hùng hồn của cô truyền cảm hứng mạnh mẽ, ánh mắt Lý Hữu Quế nếu khen ngợi thì cũng là khích lệ.

 

Chỉ Lý Kiến Hoa: “...” Mình là ai? Mình đang ở ? Mình đang cái gì thế ?

 

Rồi đó, Lý Kiến Hoa trơ mắt em gái lớn nhà hớn hở luồn khỏi đám đông, giơ tay nhận lấy giấy khen và phong bì tiền thưởng.

 

“Tốt, lắm! Quả nhiên là cô gái của đội chúng , đội sản xuất cũng tuyên dương và khen thưởng cho những tấm gương việc thế . Hữu Quế, cháu xem, cháu phần thưởng gì nào?” Lúc La Trung Hoa cũng hồn , chuyện rạng danh thế thể để đội tụt phía chứ? Ông lập tức lên tiếng bày tỏ thái độ.

 

Chưa kể, ông còn nhanh trí đưa tay đón lấy tờ giấy khen trong tay Lý Hữu Quế, chăm chú xem một hồi lâu.

 

 

Loading...