Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 6: Cô Gái Miền Nam Thật Dữ Dằn

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lý Hữu Quế từng nghĩ đến chuyện sẽ đụng thứ , chỉ là ngờ gặp loại rắn hổ mang kịch độc đến . May mà dịch phục hồi nên cô sợ mất mạng, mấu chốt là cô thấy kinh tởm mà thôi.

 

Tuy nhiên, dịch phục hồi cũng thể tùy tiện lãng phí như thế , cô tuyệt đối chỉ vì một con rắn mà tiêu tốn nó, dẫu lượng dịch phục hồi cũng hạn.

 

Trong thời khắc căng thẳng , Lý Hữu Quế chỉ thể im lặng quan sát xung quanh xem thứ gì dùng vũ khí đối phó với rắn hổ mang , đồng thời âm thầm tính toán xem để tóm chuẩn điểm yếu bảy tấc của nó.

 

Bảy tấc dễ nhắm trúng, thì chỉ thể đọ tốc độ thôi.

 

Cô liên tục vung chân đá tung những đám bùn đất đen mềm xốp chân về phía , đồng thời “rắc” một tiếng, cô vặn gãy luôn một cây bên cạnh, bùn đất cùng với cây cùng lúc đập thẳng con rắn hổ mang. Quả nhiên ngoài dự đoán của cô, hai chướng ngại vật bất ngờ ập tới cản trở tốc độ và che khuất tầm của con rắn hổ mang, Lý Hữu Quế chớp lấy thời cơ, sớm ném bọc sản vật rừng trong tay xuống, dũng mãnh vung cây to đùng bổ tới tấp về phía con rắn.

 

Tư thế liều mạng của Lý Hữu Quế vô cùng hung hãn, để con rắn hổ mang áp sát gần, còn chủ đích nhắm thẳng đầu nó mà đập, chỉ qua chừng hai mươi hiệp, con rắn hổ mang đập cho nát bấy, c.h.ế.t thẳng cẳng.

 

Phù.

 

Sau một hồi bộc phát sức mạnh tựa như mưa rào gió giật, cô trừng mắt chằm chằm xác con rắn c.h.ế.t một hồi lâu mới cúi nhặt bọc sản vật rừng lên, ngay cả cây gỗ cũng chẳng buồn lấy nữa, vội vội vàng vàng rảo bước xuống núi.

 

Lúc , Lý Hữu Quế đang vội vã rời hề , ngay khi cô cất bước thì trong bụi cỏ cách đó xa đột nhiên bốn đàn ông với trang phục ngụy trang hòa một với môi trường xung quanh bò ngoài. Bốn đàn ông lúc đưa mắt , xác con rắn c.h.ế.t đất, theo bóng lưng sớm biến mất dạng từ lúc nào.

 

“Tiểu đoàn trưởng, sức của cô bé đó khỏe thật đấy.” Một đàn ông chừng mười bảy mười tám tuổi với gương mặt búng sữa khi chứng kiến bộ quá trình kìm mà cất tiếng cảm thán.

 

“Gan của cô còn lớn hơn.” Một đàn ông mặc quân phục khác khuôn mặt chữ điền, trông chững chạc hơn mặt búng sữa cũng gật đầu đồng tình, cô gái đúng là phụ nữ to gan nhất mà từng gặp.

 

“Tiểu đoàn trưởng, tốc độ của cô bé cừ.” Lòng can đảm thì rèn luyện nhiều thể , nhưng tốc độ thì chắc, một đàn ông mặc quân phục mặt vuông trưởng thành khác cũng chân thành cất lời khen ngợi tốc độ phản xạ của Lý Hữu Quế.

 

Vị tiểu đoàn trưởng trong miệng ba lính là một đàn ông khôi ngô tuấn tú, dáng cao lớn vạm vỡ đầy sức mạnh. Anh ở giữa ba , điềm tĩnh liếc xác con rắn đất. Ban nãy vốn định tay tương cứu, kết quả là cô bé giải quyết chuyện nhanh như gió cuốn mây tàn, vô cùng dứt khoát. Cả một chuỗi động tác liền mạch trôi chảy khiến bốn lính đến mức ngây cả .

 

Các cô gái miền Nam đều dữ dằn như thế ?!

 

Hèn chi thể sinh tồn ở một nơi địa hình phức tạp như thế .

 

“Võ công cao đến cũng sợ d.a.o phay, gì lạ cả, chẳng các cũng thường xuyên bộc phát sức mạnh trong những thời khắc hiểm nghèo như ?”

 

“Hơn nữa, các ngay cả một cô gái nhỏ cũng bằng, trở về luyện tập thêm cho đàng hoàng.” La Đình mặt đổi sắc nghiêm khắc giáo huấn ba cấp của , khéo léo chuyển sang chủ đề khác.

 

Ba lính trẻ đồng loạt kêu than trong lòng: “…” Bọn họ gì sai chứ? Sao chuyện kéo sang bọn họ , đây chắc chắn là cố tình tìm việc cho bọn họ mà.

 

La Đình liếc con rắn c.h.ế.t đất, lời nào liền xoay sải bước sâu trong rừng già.

 

“Ơ, tiểu đoàn trưởng, con rắn lấy nữa ?!” Liễu Ái Quốc gương mặt búng sữa tỏ vẻ tiếc của vội vàng gọi với theo thủ trưởng nhà , đó là thịt đấy, bỏ thì tiếc quá.

 

La Tiểu Long và Vu Cương Thiết bên cạnh cũng cùng chung vẻ mặt xót xa nỡ, ánh mắt con rắn c.h.ế.t đất, vị tiểu đoàn trưởng đang sải bước rời .

 

“Người là một cô bé còn thèm, các mà cũng mặt dày lấy ?” Giọng lạnh nhạt của La Đình từ tít sâu trong rừng vọng . Anh rõ ràng thấu vẻ mặt chán ghét của cô bé đối với con rắn c.h.ế.t , trong cái thời buổi mà thịt muỗi cũng là thịt , đến thịt rắn mà cũng chê thì cô bé đó ghét nó đến mức nào chứ? Huống hồ bản cũng chẳng thích thú gì thứ .

 

Mặt dày? Sao mặt dày chứ? Ba lính trẻ lẩm bẩm rảo bước đuổi theo, ăn thịt rắn thì trong núi vẫn còn gà rừng và thỏ hoang cơ mà, nghĩ trong lòng bọn họ liền cảm thấy an ủi đôi phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-6-co-gai-mien-nam-that-du-dan.html.]

 

Xuống núi thuận lợi.

 

Từ núi xuống, Lý Hữu Quế từ đằng xa thấy mấy tiếng gọi tên , đó là do em trai cả Lý Kiến Văn và mấy chị em họ khác đang sốt ruột lo lắng, nhưng bọn họ dám sâu trong núi để tìm cô.

 

Quả nhiên, cô mới xuất hiện, Lý Kiến Văn như đạn pháo lao vụt về phía cô, cái miệng liến thoắng như s.ú.n.g liên thanh chịu ngừng.

 

“Chị, chị thế? Bọn em lo c.h.ế.t .”

 

“A, chị, chị bắt gà rừng ?!”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Mọi sự lo lắng, bất an và sợ hãi của Lý Kiến Văn khi thấy con gà rừng treo Lý Hữu Quế liền lập tức biến đổi cả giọng , kinh ngạc mừng rỡ.

 

“Hữu Quế, em tận trong núi sâu ?”

 

“Trong núi sâu nguy hiểm lắm, cả rắn độc với lợn rừng nữa đấy, Hữu Quế gan em to thật đấy.”

 

“Chị Hữu Quế, con gà rừng là chị bắt ở trong núi sâu ?”

 

“Hữu Quế, ngờ em giỏi như thế.”

 

“Đảm đang tháo vát quá.”

 

“Nhà em sắp thịt ăn , cũng ăn.”

 

“Hữu Quế, gà rừng của em thể chia cho bọn vài miếng ?”

 

Lúc , đám em họ gồm Lý Kiến Quốc, Lý Kiến Dân, Lý Kiến Thanh, Lý Kiến Hoa và Lý Kiến Cầu thấy tiếng la hét ầm ĩ của Lý Kiến Văn đều vây quanh , các chị em họ như Lý Hữu Hoa, Lý Hữu Vân, Lý Hữu Trân cũng đầy ngưỡng mộ xúm bên cạnh Lý Hữu Quế, ai nấy đều thèm đến mức ứa nước miếng, mắt dán chặt con gà rừng rời.

 

Bọn họ cũng lâu lắm ăn thịt, trong bụng chẳng lấy một giọt dầu mỡ, lúc ai thấy gà rừng mà mắt chẳng sáng rực lên chứ? Không kìm lòng nên mới muối mặt cất tiếng hỏi xin, cho dù bọn họ đều thừa nhà Lý Hữu Quế còn nghèo hơn nhà bọn họ nhiều, nhà bọn họ ngày lễ ngày tết còn miếng thịt mà ăn, còn nhà Lý Hữu Quế thì quanh năm suốt tháng chẳng thấy bóng dáng miếng thịt .

 

“Được chứ, đợi tối nấu xong chị sẽ múc một bát mang sang chia cho .” Lý Hữu Quế chút do dự mà sảng khoái đồng ý ngay. Trong mắt cô đám đều chỉ là những đứa trẻ, cho nên cô cũng hẹp hòi, nhưng cô cũng chẳng rộng rãi đến mức đem cho một nửa nhiều hơn, cùng lắm cô chỉ thể chia cho một phần tư mà thôi, nhiều hơn nữa thì tuyệt đối thể.

 

“Chị…” Lý Kiến Văn bên cạnh thấy liền lộ rõ vẻ đồng ý và tình nguyện, một con gà rừng thì bao nhiêu thịt , chia bớt thì sẽ ăn ít , vì thế kìm mà kéo kéo vạt áo của Lý Hữu Quế.

 

“Hữu Quế, cảm ơn em nhé.”

 

“Một bát thì mỗi chúng cũng ăn mấy miếng thịt .”

 

“Có thịt ăn !”

 

“Chị Hữu Quế quá.”

 

Thế nhưng, tiếng của một tràng reo hò vui sướng át mất, đám thanh thiếu niên lớn nhỏ như Lý Kiến Cầu kích động thôi, bất ngờ và vui mừng sự hào phóng của Lý Hữu Quế.

 

 

Loading...