Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 56: Bắt Chước Làm Theo

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ách.

 

Chị cả trúng độc học hành .

 

“Chị, hôm nay bọn em thi xong , ngày mai bắt đầu nghỉ.” Lý Kiến Văn cảm thấy cần báo tin cho cô , dường như chị cả từng hỏi han chuyện bao giờ.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

bỏ lỡ điều gì ? Hình như cô bao giờ hỏi khi nào nghỉ khi nào thi, hầu như chẳng để tâm chút nào.

 

mà thế thì ? Chẳng lẽ việc học hành còn đợi khác giục giã, khác kèm cặp ?

 

“Thi cử thế nào? Có tự tin ? Có nắm chắc ?” Lý Hữu Quế đối với mấy kỳ thi học kỳ nhỏ nhặt chẳng chút e dè nào, hỏi thẳng luôn.

 

Lý Kiến Văn: “...”

 

Đây chị ruột của ? Chắc là ruột .

 

“Em thấy bài khá , tự tin.” Lúc bài Lý Kiến Văn thấy khó chút nào, trôi chảy, cho nên Lý Hữu Quế hỏi là dũng cảm trả lời ngay.

 

Thế thì .

 

Lý Hữu Quế hài lòng gật đầu với , bảo chuẩn nấu cơm rửa rau, còn thì chẻ củi.

 

Mấy ngày nhà, đống củi cô chẻ khi giờ chỉ còn một phần nhỏ, thế là cô lôi hai khúc gỗ to, thoăn thoắt đầy nửa tiếng chẻ xong xuôi. Chẻ xong, cô rút một thanh củi, bổ thành những thanh gỗ dài năm mươi phân, chẻ đủ mười hai thanh mới dừng tay.

 

“Em trai, nhà búa với đinh sắt ?” Nhặt mười hai thanh gỗ lên, Lý Hữu Quế liền sang hỏi Lý Kiến Văn đang rửa rau.

 

Lý Kiến Văn rửa rau thanh gỗ tay cô, nghĩ ngợi nghiêm túc đáp: “Nhà , nhưng nhà bác cả đấy. Chị cần dùng gì thế?”

 

Có là .

 

“Đóng cái giá gỗ.” Lý Hữu Quế đáp lời đặt thanh gỗ xuống, thẳng sang nhà mượn đồ.

 

Rất nhanh đó, Lý Hữu Quế mượn búa và đinh sắt mang về, mượn gần ba mươi cái đinh sắt, mượn gom từ ba nhà mới đủ lượng, mượn xong trả .

 

Mẹ Lý lúc dắt trâu chăn về, bây giờ việc nhà cũng cần bà động tay nữa, thế là bà rửa mặt rửa tay xuống bên chậu than xoa bóp đôi chân cho cha Lý.

 

Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn cơ bản thể tự lo cho bản , chỉ nhóc tì Lý Kiến Nghiệp là cần trông coi, nhưng chị gái trai ở đây, hai đứa lớn trông một đứa nhỏ thì chẳng thành vấn đề.

 

Cạch cạch cạch.

 

Đầu tiên dùng đinh đóng thành một cái khung, đó đóng tiếp các thanh gỗ . Đến khi cơm nước nấu xong thì chiếc giá của Lý Hữu Quế cũng thành.

 

“Chị, chị cái để gì thế?” Không chỉ Lý Kiến Văn tò mò gặng hỏi, mà Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn cũng vô cùng thắc mắc, cha Lý Lý cũng đầy vẻ khó hiểu.

 

Cả nhà chằm chằm cái giá ghép bằng những thanh gỗ , ai nấy đều hiểu nổi. Bàn ăn nhỏ ? Không giống. Trông chẳng giống thứ gì cả.

 

“Thần khí sưởi ấm đấy. Cái giá dùng để gác lên chậu than, đề phòng em út ngã chậu than, thể phơi hong quần áo giá.” Lý Hữu Quế giải thích mẫu đặt cái giá lên miệng chậu than, khít như in.

 

Vừa an , thực dụng, hảo.

 

Kết quả là Lý Kiến Văn và Lý Hữu Liễu xong thì hai mắt sáng rực, kích động thôi, đúng là thần khí sưởi ấm thật .

 

Quá tiện lợi, quá hữu dụng.

 

Lý Hữu Quế thấy cả nhà đều đang mải mê nghiên cứu cái khung sưởi bằng gỗ , bản liền lẳng lặng lách xuống bếp. Đến khi vây xem xong khung sưởi bàn ăn bên cạnh thì mới phát hiện Lý Hữu Quế ở đó.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Chị ơi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-56-bat-chuoc-lam-theo.html.]

 

“Chị cả, ăn cơm thôi.”

 

“Ăn cơm thôi, chị cả ?”

 

Ba em Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn đến cơm cũng chẳng màng ăn, vội vội vàng vàng tìm .

 

lúc , Lý Hữu Quế đang bưng một chiếc bát từ gian bếp bước lên, cô đều thấy cả.

 

“Ăn cơm thôi.” Cô vẫy tay gọi ba đứa em, .

 

Đám Lý Kiến Văn cũng để ý chiếc bát tay Lý Hữu Quế, cứ ngỡ là nước cơm, rầm rộ chạy ùa bên nồi xới cơm.

 

Đến khi xới cơm xong xuôi, thấy bát trứng xào vàng ươm tơi xốp đặt chính giữa bàn, mắt của ba đứa trẻ lớn lập tức sáng bừng lên.

 

Trứng xào kìa.

 

Thèm chảy nước miếng, lâu lắm bọn nhỏ ăn thịt, cũng chẳng ăn trứng gà.

 

“Mau ăn cơm , nếu thích thì ngày mai chị đổi thêm ít trứng về ăn dần, Tết cũng cái mà ăn.” Lý Hữu Quế gắp cho mỗi một đũa. Chỉ là trứng gà thôi mà, gì khó khăn ? Không dám là ngày nào cũng ăn, nhưng một tuần cho bọn nhỏ ăn hai ba bữa thì thừa sức.

 

Thật ?

 

Ngoại trừ nhóc tì Lý Kiến Nghiệp còn quá nhỏ chẳng hiểu gì , Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn đều trứng gà ngon tuyệt cú mèo, chỉ kém thịt một chút thôi chứ cũng là đồ bổ béo lắm.

 

“Chị, chị vất vả , chị cũng ăn .” Lý Kiến Văn mấy tháng nay đều chứng kiến bộ những việc nặng nhọc Lý Hữu Quế gánh vác, bé hiểu chuyện bắt đầu xót xa cho chị , vội vàng gắp một đũa trứng xào bát Lý Hữu Quế.

 

“Chị cả, chị ăn nhiều .” Lý Hữu Liễu cũng lớn khôn, là đứa trẻ hiểu chuyện thứ hai trong nhà, lúc cũng học theo Lý Kiến Văn gắp trứng cho cô.

 

“Chị...”

 

“Chị...”

 

Hai đứa nhỏ Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Nghiệp cũng chịu thua kém mà bi bô gọi, miệng vẫn còn đang ngậm trứng, tranh học đòi theo chị.

 

Lý Hữu Quế: “...”

 

Được , bắt chước theo nhanh thật đấy.

 

“Chị đủ , mấy đứa mau ăn , đừng để ngoài thấy.” Lý Hữu Quế nghĩ ngợi một lát dứt khoát gạt thẳng bát trứng bát của từng , khỏi gắp qua gắp , ngỡ ai đột ngột ghé qua thấy .

 

Không vì hiểu nỗi lo của Lý Hữu Quế , là do thời buổi thịt và trứng quả thực hiếm khi ăn, mà bốn đứa trẻ ăn cực kỳ nhanh, thoăn thoắt mấy miếng ăn sạch bách chỗ trứng trong bát, đó mới bắt đầu gắp rau và nấm để ăn.

 

Bữa cơm tuy trứng thịt, nhưng cả nhà đều ăn vô cùng thỏa mãn, đặc biệt là ăn cơm gạo trắng với thức ăn, đây là bữa cơm ngon nhất trong suốt hai năm qua.

 

Mới trôi qua mấy tháng ngắn ngủi, sắc mặt và tinh thần của cả gia đình sự đổi rõ rệt, còn vẻ ủ rũ c.h.ế.t chóc sầu khổ như nữa.

 

Ăn cơm xong xuôi, bốn đứa nhỏ Lý Kiến Văn, Lý Hữu Liễu bắt đầu thắp đèn dầu sách học bài.

 

Mua về nhiều sách như , đương nhiên thể lấy hết cho bốn đứa nhỏ , Lý Hữu Quế chỉ chọn sách lớp một và ba cuốn truyện tranh, một cuốn truyện kể cho các em, còn cha Lý thì nhận năm tờ báo cũ để g.i.ế.c thời gian trong nhà.

 

Cha Lý nhận báo thì vẻ mặt vô cùng xúc động. Nằm liệt giường lâu, ông báo từ lâu lắm , mù tịt về tin tức bên ngoài. Giờ thì , dù là tin tức cũ chăng nữa cũng quý giá vô cùng.

 

Số đường đỏ giao cho Lý cất giữ, bây giờ mỗi ngày mỗi trong nhà đều thể uống một bát nước đường đỏ để bồi bổ sức khỏe.

 

Lý Hữu Quế xách bao tải lớn đựng sách báo phòng cất xong thì liền ngoài, duy nhất thấy cô khỏi nhà chỉ Lý.

 

Con gái cả chủ kiến lớn như , Lý cũng chẳng dám hỏi han nhiều. Bà bưng chậu nước nóng đun xong lau cho cha Lý , đó bôi rượu t.h.u.ố.c xoa bóp đôi chân cho ông. Đợi bà xong những việc múc nước lau cho con trai út thì Lý Hữu Quế giẫm lên ánh trăng trở về.

 

 

Loading...