Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 55: Những Kẻ Này Thật Là
Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:46:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hữu Quế, Tết nhất định sẽ về. Tối qua cũng chuyện với cả , sẽ cố gắng khuyên can . Nhà sắp xây nhà mới, mỗi tháng sẽ gửi về cho em năm tệ, em đừng chê ít nhé.” Lý Kiến Hoa trải qua hai tiếp xúc thì xúc động nhiều, còn mặt mũi nào bỏ mặc sống c.h.ế.t của gia đình nữa. Anh suy nghĩ cả đêm mới đưa quyết định .
“Anh hai, tiến bộ đấy.” Lý Hữu Quế đối với tiền năm tệ bất ngờ chẳng thấy ngạc nhiên cũng quá vui mừng, nhưng cô cảm thấy Lý Kiến Hoa bây giờ bắt đầu chăm lo cho gia đình thì vẫn còn cứu vãn .
Lý Kiến Hoa: “...”
Bị chính em gái ruột nhận xét bằng giọng điệu như bề thế , cảm giác thật dở dở , vị trí đảo lộn mất .
Mặc kệ hai em Lý Kiến Hoa và Lý Kiến Minh , tóm khi ăn sáng xong, Lý Hữu Quế liền vác bao tải gai lớn lên đường trở về.
Sáng sớm từ thành phố về, Lý Hữu Quế đương nhiên sẽ ngoan ngoãn bộ đường lớn. Vừa khỏi thành phố tới chân núi, cô liền lập tức chui tọt trong rừng.
Thú rừng, đồ rừng, hoa quả dại, gom hết tay. Tính cô cũng một tháng tới đây, mùa đông trong núi càng thêm lạnh giá nhưng sản vật hề ít, hơn nữa còn lo lắng về rắn độc sâu bọ gì nữa, sảng khoái gì bằng.
Lý Hữu Quế một mạch tới Ngô Trấn thì đúng giữa trưa. Cô ăn tạm ít quả dại trong rừng, sáng nay Lý Kiến Hoa lấy thêm cho cô ba chiếc bánh hoa quyển ở nhà ăn để bữa trưa. Vừa khỏi rừng sâu, Lý Hữu Quế ăn, ăn xong xuôi thì tới địa bàn của đám La Đình.
Không ý định phiền La Đình và đồng đội, Lý Hữu Quế gửi một hũ mật ong và một hũ sáp ong cho lính gác cổng, dặn rõ là gửi cho La Đình lập tức rời .
Một nữa, cô chui rừng sâu, hướng về phía Tô Trấn tìm kiếm thú rừng và lâm sản. Bao tải sách báo lớn sớm thu gian, lúc tay cô xách một chiếc bao tải gai khác.
Đến khi Lý Hữu Quế khỏi rừng sâu ở Tô Trấn, bộ về tới Đội sản xuất 9 thì các xã viên vẫn còn tan ca.
Mọi đều thấy bao tải gai to tướng tay Lý Hữu Quế, quả nhiên chẳng còn ai dám tiến lên cản đường sờ soạng đồ đạc của cô nữa.
Thế nhưng, những kẻ tò mò và nhiều chuyện thì bao giờ thiếu, chuyện gì cũng xía hỏi han cho bằng , là do rảnh rỗi sinh nông nổi.
“Hữu Quế, cháu mua nhiều đồ thế ? Giàu gớm nhỉ.”
“Có tiền lo mang trả nợ cho đội sản xuất, thế mà cũng mặt dày mua sắm.”
“Lý Hữu Quế, cháu thế là đúng , nếu ai cũng như cháu thì còn ai chịu chăm chỉ lụng nữa?”
“Nhiều đồ thế , chắc tốn ít tiền nhỉ.”
“Mấy tháng nay, nhà Lý Hữu Quế hình như sống khấm khá hẳn đấy.”
...
Lý Hữu Quế chỉ thở dài thườn thượt. Cái thời buổi , những con ... cạn lời.
mà, cô cũng thể mặc kệ đồn thổi bậy bạ, việc chỉ gây bất lợi cho nhà cô mà còn ảnh hưởng đến hình ảnh của gia đình trong mắt cán bộ đại đội và bà con quần chúng.
“Các cô các chú ơi, đồ thì nhiều thế thôi chứ thật chẳng tốn mấy đồng ạ, chủ yếu là tiền t.h.u.ố.c thang của cha cháu hết mấy tệ thôi.” Lý Hữu Quế đặt mạnh bao tải gai xuống đất, lắc đầu thở dài chủ động mở miệng túi .
Chỉ thấy thứ lộ đầu tiên miệng bao là một túi đường đỏ, tiếp đó là một bọc t.h.u.ố.c lớn, đến hai bó sách báo to tướng.
Các xã viên thấy Lý Hữu Quế chủ động mở bao cho xem thì càng thêm tò mò, phấn khích, ai nấy đều xúm nghển cổ ngó . Hóa là sách cũ với báo cũ, hèn chi lúc cái bao tải thấy nó nặng vuông vức, đồ như bọn họ suy đoán.
“Hữu Quế, cháu mua nhiều sách cũ với báo cũ thế gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-55-nhung-ke-nay-that-la.html.]
“Nhiều sách thế , tốn bao nhiêu tiền đấy?”
“Hóa là sách , Lý Hữu Quế tính học đấy ?”
“ thấy chắc là mua cho mấy đứa em ở nhà dùng đấy, thằng Kiến Văn đang học mà.”
Không đào bới tin tức chấn động nào nhưng bấy nhiêu cũng đủ đề tài bàn tán, tóm là chẳng thể ngăn đầu óc suy diễn lung tung.
Đến chịu.
Những thực sự thích gặng hỏi đến cùng, nhưng đây cũng là nét đặc trưng của thời đại , chuyện nhà ai phơi mắt hàng xóm láng giềng cũng chẳng còn chút bí mật riêng tư nào.
“Cháu , nhà cháu cũng , chủ yếu là thêm mặt chữ thôi ạ. Năm nhà cháu tính cho em gái út học, sách mới thì tốn kém quá nên cháu tìm ít sách cũ về dùng, hai đứa em trai cũng thể dùng tiếp, mà ngần sách hai tệ thôi, tiết kiệm lãng phí.” Lý Hữu Quế híp mắt giải thích. Số sách báo cô mua tuyệt đối vấn đề gì, là sách giáo khoa hiện đang dùng, báo cũng chỉ là báo cũ trong vòng hai năm trở đây.
Cũng đúng thật. Các xã viên cô thì ai nấy đều gật gù thấy lý. Nhà nào đông con học cũng đều thế cả, đứa lớn học xong để cho đứa bé, cứ thế truyền tay .
Lý Hữu Quế đợi ngắm nghía chán chê đồ đạc của , mãi đến khi Đội trưởng La quát tháo xua các xã viên thì cô mới buộc chặt miệng bao, vác lên vai rảo bước về nhà.
Quá đỗi gian nan, nếu đồ , Lý Hữu Quế quyết định sẽ chờ trời tối hẳn mới mò về.
Về đến nhà thì trời vẫn còn sớm, Lý Hữu Quế đặt đồ xuống, chào hỏi cha , đó chia cho Lý Hữu Liễu, Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Nghiệp đang sưởi lửa cùng cha mỗi đứa một viên kẹo sữa, đương nhiên cha cũng phần.
Lý Hữu Liễu, Lý Kiến Hoàn và Lý Kiến Nghiệp thấy chị cả về thì vui mừng khôn xiết. Ba ngày Lý Hữu Quế vắng nhà, bọn nhỏ quả thực sống như dài bằng cả năm, ngày ngóng đêm trông, tóm là trong nhà thiếu chị cả thì xong. Bây giờ Lý Hữu Quế về, ba đứa nhỏ đều cảm thấy như trút gánh nặng trong lòng.
“Chị cả, chị uống nước .”
“Chị cả, chị mau xuống sưởi lửa cho ấm.”
“Chị cả, chị cả...”
Ba đứa nhỏ chẳng buồn sưởi lửa nữa, cứ tíu tít vây quanh cô đủ trò ân cần. Lý Hữu Liễu rót nước nóng cho cô uống, Lý Kiến Hoàn kéo cô xuống cạnh chậu than, còn Lý Kiến Nghiệp còn quá nhỏ chỉ dùng giọng trẻ con bi bô gọi chị ngớt.
Thật là thụ sủng nhược kinh, đãi ngộ quá .
Lý Hữu Quế định chiều chuộng đám nhóc quá mức. Cô nhận lấy bát nước sôi từ tay Lý Hữu Liễu, uống xuống chậu than, tiện tay xoa đầu dỗ dành bé Lý Kiến Nghiệp.
“Hữu Liễu, chị gánh nước chẻ củi, lát nữa em về thì nấu cơm nhé, xào đĩa rau với nấm, còn để về tiếp. Kiến Hoàn, em trông em trai cho cẩn thận đấy.” Lý Hữu Quế căn bản thấy mệt, thuận theo ý ba đứa nhỏ một lát liền phân công nhiệm vụ cho hai đứa lớn.
Lý Hữu Liễu và Lý Kiến Hoàn lời chị cả nhất, ngoan ngoãn gật đầu lia lịa, bộ dạng như dốc hết sức thành nhiệm vụ mà Lý Hữu Quế giao phó.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thời buổi , nhà nào cũng là cảnh con lớn trông con nhỏ, đứa lớn dắt đứa bé, trừ phi trong nhà già thể đồng việc đỡ đần trông cháu, bằng đều nuôi dạy con cái theo kiểu cả.
Lý Hữu Quế gánh nước nhanh nhiều, chỉ gánh ba chuyến là vại nước trong nhà đầy ắp, lúc Lý Kiến Văn cũng học về tới nơi.
“Chị, chị mua nhiều sách thế ?” Lý Kiến Văn đang hào hứng lật xem đống sách cũ cô mang về, gương mặt tràn ngập vẻ kích động.
“Mua về cho mấy đứa học đấy, ráng mà cho kỹ, học cho giỏi, cố gắng mỗi học kỳ đều giật phần thưởng của chị.” Lý Hữu Quế đặt đôi thùng gỗ xuống thản nhiên , cô còn chẻ củi, rảnh mà tiếp chuyện thằng nhóc .