Trọng Sinh Thập Niên 60: Nàng Dâu Nhà Tôi Siêu Dữ Dằn - Chương 5: Thu Hoạch Đầy Ắp

Cập nhật lúc: 2026-09-18 02:45:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mã Minh?!

 

Chính là cái tên đập vỡ đầu cô ?!

 

Khéo thật đấy, đúng là oan gia ngõ hẹp, chạm mặt đỏ mắt vì tức.

 

Lý Hữu Quế tin chắc Lý Hữu Quế nguyên bản tuyệt đối tính cách ngang ngược, cô cũng chẳng thói quen cướp đoạt đồ của khác. Không những thế, gia giáo nhà họ Lý xưa nay đều , từng ai nghĩ đến chuyện mà hưởng, cũng chẳng ai thích chiếm lợi của khác, bởi vì chị em nhà Lý Hữu Quế ở đời ngay cả chút lợi nhỏ của trong nhà còn chẳng thèm so đo.

 

Mã Minh từ sớm thấy Lý Hữu Quế với cái đầu từng đập chảy máu, nhưng thấy cô vẫn bình an vô sự nên cũng chẳng còn chột nữa, lúc liền hung hăng trừng mắt cô, vẻ giương oai diễu võ.

 

Lý Hữu Quế chỉ khẩy một tiếng đốp thẳng mặt .

 

“Chị, đừng thèm để ý bọn họ, chúng sang bên nhặt củi.” Lý Kiến Văn vốn đang hò hét xông rừng vung d.a.o chặt củi, chợt em họ nhắc nhở kẻ đ.á.n.h chị thương tới, giận sợ, vội vàng lao tới cạnh Lý Hữu Quế định kéo cô tránh xa mấy kẻ nguy hiểm .

 

“Hữu Quế, đừng sợ, nó mà dám động tay động chân với em nữa, nhà họ Lý chúng tuyệt đối tha cho nó , ở đây còn bao nhiêu kìa.”

 

, Mã Minh mà dám tới bắt nạt em, bọn sẽ khách sáo , thì tưởng nhà họ Lý tuyệt tự hết chắc.”

 

“Không sai, hôm nay Mã Minh dám bắt nạt Hữu Quế mà chúng đ.á.n.h trả, ngày mai nó sẽ bắt nạt những khác, thể bỏ qua dễ dàng như thế .”

 

“Nhà họ Mã thế mà cũng dám lên mặt mặt nhà họ Lý ? Hôm nay nó dám tay thì cứ để nó nếm thử mùi vị vỡ đầu chảy m.á.u xem .”

 

, chúng sợ nó.”

 

……

 

Lúc , mấy em họ cùng hai chị em Lý Hữu Quế và Lý Kiến Văn gồm Lý Kiến Quốc, Lý Kiến Dân, Lý Kiến Thanh, Lý Kiến Hoa, Lý Kiến Cầu khi chuyện đều vây kín , ngay cả các chị em họ như Lý Hữu Hoa, Lý Hữu Vân, Lý Hữu Trân cũng đồng loạt cạnh cô, hề tỏ yếu thế mà trừng mắt tức giận về phía đám Mã Minh.

 

Người nhà họ Lý ở Tô Trấn quả thực đông, coi là một gia tộc lớn, phân bố sinh sống ở hai con phố khác , họ Lý thích sống gần . Chỉ riêng phố Giải Phóng nơi nhà Lý Hữu Quế đang ở tới mười mấy hộ họ Lý, trong khi nhà họ Mã chỉ vỏn vẹn hai hộ, xét về mặt quân thì nhà họ Lý áp đảo nhà họ Mã.

 

Đây chính là sức mạnh của gia tộc.

 

Từ nhỏ ở kiếp , Lý Hữu Quế tận mắt chứng kiến sự đoàn kết của gia tộc, mỗi cãi cọ là mấy tốp họ Lý cùng xông lên hỗ trợ chứ bao giờ để ai đơn thương độc mã.

 

Bảo cô cảm động là dối, đồng lòng đối ngoại, đoàn kết tương tương ái mới là nền tảng cốt lõi của một dòng họ.

 

Thế nhưng…

 

Lý Hữu Quế thích dùng lời suông để đe dọa khác, như thế quá nhạt nhẽo và bất lực, cô thích giải quyết trực tiếp và dứt khoát hơn.

 

Thế là, cô chẳng buồn nhiều lời, xoay bước thẳng tới cạnh một cái cây to cỡ phích nước, ngay bàn dân thiên hạ, “rắc” một tiếng, một tay cô dứt khoát vặn gãy phăng cây.

 

Chuyện vẫn dừng ở đó, 1, 2, 3… 5 cây.

 

Nhẹ nhàng vặn gãy trọn vẹn năm cây xong xuôi, Lý Hữu Quế mới chút cảm xúc đầu , lạnh lùng chằm chằm Mã Minh, một tay cô vẫn còn giữ nguyên tư thế bẻ gãy cây.

 

Quá mức dọa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-60-nang-dau-nha-toi-sieu-du-dan/chuong-5-thu-hoach-day-ap.html.]

 

Mọi sợ đến ngây ngốc: “…”

 

Còn Mã Minh thì sợ đến mức lảo đảo lùi mấy bước, hai chân run rẩy khống chế nổi, lập tức co giò bỏ chạy thục mạng. Mẹ ơi, phụ nữ đáng sợ quá mất.

 

Lý Kiến Văn đến mức trố mắt há hốc mồm, mãi đến khi chạy mất tăm mới hồn , đôi mắt sáng rực đầy sùng bái chị cả nhà , cất giọng hét lớn: “Chị, chị giỏi quá!”

 

Cô đương nhiên là giỏi .

 

Lý Hữu Quế lộ ngón đòn mang lợi ích thấy rõ, đuổi khéo những kẻ thừa cơ bắt nạt bọn họ, giúp cô cơ hội tự do hoạt động một .

 

Lúc , cô tách xa khỏi nơi đang đốn củi, một tiến sâu trong núi lớn.

 

Không núi sâu xong, gia đình quá nghèo, thiếu ăn thiếu mặc, quần áo cô và mấy đứa em thì , e là chẳng nổi bộ thứ hai để , cho nên Lý Hữu Quế mới lên kế hoạch sâu trong rừng để săn b.ắ.n hoặc tìm kiếm chút đồ giá trị.

 

Con nhà nghèo thì sớm lo liệu việc nhà thôi.

 

Quả nhiên, vì núi sâu rắn độc và lợn rừng nên chẳng ai dám bén mảng tới, nhờ mà dọc đường cô tìm nhiều nấm và mộc nhĩ, thậm chí còn cả nấm linh chi, lượng thật sự hề ít.

 

Tuy nhiên, chẳng mấy chốc, Lý Hữu Quế phát hiện dấu vết của gà rừng và thỏ hoang. Do tay chân còn chút gượng gạo nên vài vồ hụt, cuối cùng cô cũng bắt một con gà rừng và một con thỏ rừng, đổi bản cũng mệt đến thở hồng hộc, sức lực hao tổn gần như cạn kiệt.

 

Đói quá mất.

 

Sau khi trói chặt gà rừng và thỏ rừng , cô phịch xuống gốc cây, Lý Hữu Quế khỏi khổ. Bữa sáng chỉ húp chút cháo rau dại loãng toẹt, bộ mười mấy dặm đường rừng tiêu hóa sạch bách từ lâu. Đáng lẽ lúc nấu cháo rau dại cô nên lén đổ một bình dịch dinh dưỡng , bây giờ chịu đói thế , cô tính toán sơ suất .

 

Lý Hữu Quế xoa xoa cái bụng đói meo, nhặt chừng sản vật rừng, hai con gà thỏ, lát nữa còn đốn cây kéo về nhà, cứ để bụng đói thế thì sức lực của cô chắc chắn sẽ giảm sút nhiều.

 

Hơn nữa, cô cũng chẳng cam lòng chỉ kiếm ngần thứ, cuộc sống bữa no bữa đói là điều mà Lý Hữu Quế tuyệt đối cho phép xảy , huống chi cô rõ ràng đủ năng lực cơ mà?!

 

Xem cô đành lén ăn mảnh một .

 

Nghĩ , Lý Hữu Quế cảnh giác ngó bốn phía, khi xác định xung quanh bóng , cô mới lặng lẽ lấy một bình dịch dinh dưỡng từ trong gian , một uống cạn. Vừa uống xong, cô liền cảm nhận rõ ràng nguồn sức mạnh to lớn ùa về khắp cơ thể.

 

Lý Hữu Quế liền cất hết đống sản vật rừng cùng thỏ rừng và gà rừng trong gian , đó tay tiếp tục truy lùng con mồi.

 

Dọc đường , cô hái ít nấm, mộc nhĩ và nấm linh chi, đó tóm thêm hai con gà rừng cùng một con thỏ rừng, chỉ tiếc là phát hiện tung tích của lợn rừng khiến Lý Hữu Quế cảm thấy tiếc nuối. may mắn là cô còn hái nhiều quả dại, chẳng hạn như me rừng, dương mai, sim rừng, khúng khéng và nho rừng. Phàm là quả nào chín mọng, cô đều hái sạch sẽ chừa một quả.

 

là thu hoạch đầy ắp.

 

Lý Hữu Quế cuối cùng cũng cảm thấy hài lòng.

 

Dù ở thời đại nào chăng nữa, hễ đồ đều sẽ khiến thèm thuồng dòm ngó, đặc biệt là từng trải qua thời kỳ mạt thế như cô càng thấm thía đạo lý hơn ai hết. Lúc Lý Hữu Quế chỉ treo lủng lẳng một con gà rừng, một tay cầm bọc lá cây gói nấm, mộc nhĩ, me rừng và sim, bước chân thoăn thoắt, ngâm nga bài hát thong thả bước xuống núi.

 

Thế nhưng, khi một đoạn khá xa, đột nhiên lưng cô truyền đến một luồng khí lạnh buốt, lông tơ dựng hết cả lên. Đây chính là giác quan thứ sáu đang gửi tín hiệu cảnh báo nguy hiểm. Cô giật thót , nhanh mắt đảo quanh tìm kiếm nguồn cơn gây cảm giác bất an, chẳng mấy chốc liền thấy ngay phía mặt , một con rắn to bằng cành cây, dài tới nửa mét đang cuộn tròn , ngóc đầu chắn ngang lối của cô.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Là rắn hổ mang.

 

 

Loading...